Hãy cho khi còn có thể

872

Một con bò trao đổi với một con heo đang hết sức âu sầu chán nản. Bò tỏ ra quan tâm như một kẻ cả, muốn biết rõ nguyên do nỗi buồn của heo. Heo ủn ỉn than thở rằng nó chỉ là một kẻ thất bát trên đời.

Bò: “Chú mày nói thế nghĩa là sao?”

Heo: “Ối giời ơi, có ai coi em ra gì đâu bác ơi! Ngay một lời lịch sự người ta cũng chẳng bao giờ dành cho em. Mỗi khi bổ báng chửi rủa nhau, họ lại lôi em ra. Có lần chính tai em đã nghe một bà mẹ mắng rằng giường chiếu thằng con của bà ấy bẩn thỉu như cái chuồng của em. Có người còn bảo những kẻ ăn bẩn nói tục là giống em. Hình như không lôi em vào là họ chửi nhau không được đã. Thế còn khi họ nói về bác, có bao giờ họ đã dùng những lời chẳng ra gì như thế đâu.”

Bò: “Thế chú mày có biết nguyên do ngọn ngành của sự thể ấy không?”

Heo: “Em làm sao mà biết?”

Bò: “Chuyện là thế này. Tôi nói chú mày nghe nhé. Tôi cho con người sữa này, phó mát này, bơ này, v.v….”

Heo: “Em có tiếc gì đâu. Nào là thịt muối nhé, mỡ hun khói nhé, dăm bông nhé, thịt nạt nhé, xúc xích nhé, v.v…”

Bò: “Ấy thế mà lại có sự khác biệt đấy, chú mày ạ. Tôi cho họ trong khi tôi còn sống. Trong trường hợp của chú, thì người ta phải giết chú mới lấy được của chú những thứ ấy.”