Đãng trí

1060

Một gia đình sống trong căn hộ chung cư ở vùng ngoại ô một thành phố lớn có nuôi một con mèo, mà họ hết sức quyến luyến. Một ngày nọ, con mèo ấy ốm rồi chết mất. Vì nhà họ không có khoảnh vườn nào phía sau để chôn con mèo, ông bố buộc lòng phải gói kín con mèo trong một tờ báo và mang đi. Bà mẹ cẩn thận nhắc nhở ông nhớ ném cái gói ấy qua cửa sổ tàu hỏa khi ông trên đường đến sở làm.
Ông bố đặt cái gói lên giá hành lý phía trên chỗ ngồi, nhưng ông bắt chuyện với một người đi làm xa như ông ngồi cùng toa và quên bẵng việc ném cái gói ấy qua cửa sổ. Ông mang cái gói ấy theo đến Sở làm, nghĩ thầm mình sẽ tống khứ nó đi trên đường về nhà chiều hôm đó. Nhưng một lần nữa, ông ta lại bắt chuyện với ai đó trên tàu, quên mất con mèo, và vẫn còn cặp cái gói ấy dưới nách khi về đến nhà. Bà vợ la mắng ông một trận và ông hứa hẹn hôm sau sẽ giải quyết vấn đề này. Nhưng một lần nữa, ông lại quên mất. Đến lần thứ ba ông bố trở về nhà vẫn mang theo con mèo thì bà mẹ tội nghiệp nổi tam bành lên:
– Ông phải tống khứ con mèo ấy ngay bây giờ! – Bà ta bảo.
– Thả nó vào lò thiêu rác liền đi vì giờ này hiếm có mặt người lính cứu hỏa ở đó.
Chà, ông bố quyết định có lẽ đành mang cái gói ấy xuống tầng hầm cho vào lò thiêu thôi. Nhưng khi ông nhấc cái gói ở trên bàn lên, nó xổ tung ra và nhìn kìa!- Một khúc thịt luộc! Ông đã cầm nhầm của ai.

Một chủ shop tâm sự: “Tôi rất ngạc nhiên khi có những em trai em gái ăn mặc rất sành điệu, đi xe tay ga xịn mà vẫn thỉnh thoảng “cầm nhầm” những cái chun buộc tóc hay bút bi chỉ đáng giá vài nghìn”

Một thói quen xấu phát xuất từ môi trường giáo dục gia đình và trường học thiếu sót và yếu kém. Điều chúng ta muốn nói hôm nay là “thái độ cầm nhầm” ấy vẫn thường xuyên xảy đến trong đời sống đạo các tín hữu Công giáo cả ở hàng giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân: người ta sẳn sàng theo Lời Chúa Giêsu, song “trả về cho Chúa” thì mau mắn lắm, vì khó lòng “cầm nhầm” (mà cũng chẳng mấy ai muốn “cầm nhầm”), trong khi “của Xê-da” thì khó khăn lắm thay: nếu không bị “cầm nhầm” thì cũng hết sức “bịn rịn”, quyến luyến. Sự bịn rịn quyên luyến là do “của Xê-da’ gắn bó mật thiết với ta, hay đúng hơn: ta quá gắn bó với chúng.