Vẽ cho Hàn lâm viện

833

– Năm rồi tôi có vẽ một bức cho Viện hàn lâm.
– Thế nó có được treo không?
– Có chớ. Treo gần cổng chính, ai cũng có thể nhìn thấy nó.
– Xin chúc mừng! Anh vẽ cái gì vậy?
– Một tấm bảng đề: “Hãy đi phía bên trái”.

Tại đền thờ, người Pha-ri-siêu bắt đầu cầu nguyện Đức Chúa cách này: ‘Lạy Đức Chúa, con tạ ơn Ngài là con không tội lỗi như người khác. Con không lường gạt hay làm điều xấu nào. Con không giống như người thu thuế kia. Con là người công bình. Con kiêng ăn mỗi tuần hai lần để con có thì giờ suy nghĩ về Ngài. Con bỏ vào đền thờ một phần mười thu nhập của con’. Người Pha-ri-si thật sự nghĩ mình tốt hơn những người khác, phải không?— Ông ta cũng đã nói với Đức Chúa như vậy.

Nhưng người thu thuế không giống vậy. Ông còn không dám ngước mắt lên trời khi cầu nguyện. Ông đứng tận đàng xa và cúi đầu xuống. Người thu thuế rất ăn năn về tội lỗi của mình, và ông đấm ngực thống hối. Ông không dám kể với Đức Chúa ông tốt như thế nào. Trái lại, ông cầu nguyện: ‘Lạy Đức Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội’.

Cuộc sống hôm nay, người người phải đương đầu với một thách đố và hoang mang rất lớn là “đồ giả”. Nhiều sự vật, với một cái vỏ bọc thật đẹp đẽ bắt mắt che đậy cái không thật bên trong: bằng giả, thuốc giả, thức ăn giả, người giả…Đời sống nội tâm cũng thế, tâm hồn trống rỗng, không có chiều sâu, kinh nghiệm sống thiêng liêng hời hợt, người ta thường tìm cách khỏa lấp những yếu kém nội tâm của mình bằng những lối sống giả hình, bằng những lời nói khoác lác phô trương.