Chung thủy

1037

Lư phu nhân, vợ ông Phòng Huyền Linh là người tuyệt đẹp và có đức hạnh. Ông lúc tuổi trẻ hàn vi lắm. Một hôm ốm nặng tưởng đã sắp chết, ông gọi Lư thị đến bảo rằng:

– Tôi bệnh nguy quá, nàng tuổi còn trẻ không nên ở vậy liệu mà ăn ở cho tử tế với người chồng sau. . .

Lư thị nghe nói, nức nở khóc. Đoạn vào trong màn khoét một mắt bỏ đi, có ý tỏ cho chồng biết rằng dù chồng bất hạnh có chết, cũng không lấy ai nữa.

Không bao lâu, ông Huyền Linh khỏi bệnh.

Sau ông thi đỗ, làm quan đến chức tể tướng. Ông một niềm yêu mến kính trọng Lư thị vô cùng, không hề lấy người tì thiếp nào nữa.

Người ngoài cho thế là tại ông sợ Lư thị có tính hay ghen.

Chính vua Đường Thái Tôn muốn thử Lư phu nhân, một hôm cho hoàng hậu gọi vào bảo:

– Theo phép thường, các quan to vẫn có tì thiếp. quan nhà ta tuổi đã cao, vua muốn ban cho một mỹ nhân .

Lư thị nhất quyết không nghe. Vua nổi giận mắng rằng:

– Nhà ngươi không ghen thì sống, mà ghen thì chết.

Rồi sai người đưa cho một chén rượu, giả làm chén thuốc độc, phán rằng:

– Đã vậy thì phải uống chén thuốc độc này.

Lư thị không ngần ngại chút nào, cầm chén, uống hết ngay.

Vua thấy thế, nói:

– Ta cũng phải sợ nữa là Huyền Linh.

Lễ cưới xong, người ta quên ngay lời hứa trong thánh lễ mà chính họ nói: Em là nhận anh làm chồng của em, và hứa giữ lòng chung thủy với anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi mạnh khỏe cũng như lúc đau yếu, để yêu thương và tôn trọng anh mọi ngày suốt đời em.