Chiếc nhẫn cưới

1527

Catherine Jagellon làm lễ thành hôn với Jean Wasa, một sĩ quan xứ Phần Lan. Khi chồng bà bị tù chung thân vì tội phản loạn, bà xin với vua Elic được phép chia sẻ ngục tù với chồng, vua lấy làm kinh ngạc, khuyên can:

– Bà không biết chồng bà từ nay không còn được thấy ánh mặt trời sao? .

– Tâu bệ hạ, tôi biết. 

– Bà có biết chồng bà từ nay không còn được cư xử như một viên sĩ quan nữa mà phải đối xử như một tên phản quốc không?  .

 – Tâu bệ hạ, tôi biết, nhưng tự do hay tù ngục, có tội hay vô tội, anh ấy vẫn là chồng tôi.

 – Nhưng sau những sự kiện xảy ra, bà không còn bị ràng buộc với chồng nữa. Từ nay bà được thong dong.

Cathérine không trả lời Bà đưa chiếc nhẫn cho vua xem và thưa: Xin Bệ hạ đọc:

Chiếc nhẫn khắc hai chữ “MORS SOLA “, nghĩa là “Chỉ trừ cái chết .

Canherine theo chồng vào tù, chia sẻ nỗi khổ với chồng 17 năm cho đến khi vua Eric băng hà.

Nhẫn cưới CÓ QUYỀN BÁN HOẶC BỎ ĐI HAY KHÔNG?
 
Chiếc nhẫn đã được thừa tác viên của Giáo Hội làm phép và được đôi tân hôn long trọng trao cho nhau trong nghi thức cử hành hôn nhân để nói lên tình yêu và lòng chung thủy của mình, cho nên cần phải được gìn giữ một cách trân trọng. Nhẫn cưới là vật kỷ niệm, là biểu tượng cho tình yêu chung thủy, là bảo chứng cho sự gắn bó thiêng liêng giữa vợ chồng, vì thế không nên dễ dàng đem bán như một đồ vật trang sức khác hoặc muốn bỏ đi thì bỏ.
 
Tuy nhiên trong cuộc sống thực tế hằng ngày, vợ hoặc chồng có nhiều lý do để không đeo nhẫn cưới: không quen dùng trang sức nên thấy khó chịu; vướng hoặc gây đau khi lao động hay tập thể thao. Chúng ta cũng cần nhớ rằng bản thân chiếc nhẫn không phải là tình yêu, không phải là lòng chung thủy mà chỉ là dấu chỉ cho nó. Không đeo nhẫn cưới hoặc đánh mất chiếc nhẫn cưới, cũng không có nghĩa là không còn yêu nhau, không còn chung thủy với nhau nữa.
 
Cũng không hiếm xảy ra trường hợp là vì hoàn cảnh quá khó khăn (bệnh tật, nghèo khổ…) cho nên đôi vợ chồng buộc phải bán đi chiếc nhẫn cưới đã được làm phép. Trường hợp này vẫn có thể được chấp nhận với giải thích như sau:
 
Giáo Hội thường chia ra 2 loại phép lành:
– Thứ nhất là “phép lành cấu tạo” (benedictio constituva) có giá trị như sự thánh hiến, nghĩa là dành vào việc thánh. Chẳng hạn như chén thánh, sau khi đã được làm phép thì không được dùng vào việc khác nữa.
 
– Thứ hai là “phép lành khẩn cầu” (benedictio invocativa), chỉ bao gồm lời khẩn cầu, xin cho người ta biết sử dụng đồ vật làm vinh danh Chúa. Chẳng hạn như khi làm phép lương thực, xe cộ, nhà cửa, thì những đồ vật ấy không trở nên vật thánh, nhưng xin cho người sắp ăn uống, sử dụng xe cộ, nhà cửa một cách thánh thiện ( x. “Giáo Luật giải thích và áp dụng”, quyển 4, Rôma, 1992, trang 220). Nhẫn cưới được làm phép thuộc loại phép lành thứ hai này, nên vẫn có thể được mua bán, đổi chác như nhà cửa, xe cộ đã được làm phép.
 
Trong trường hợp đôi vợ chồng đã làm mất hoặc đã bán đi nhẫn cưới, thì vẫn có quyền xin thừa tác viên Giáo Hội làm phép nhẫn mới, theo công thức làm phép nhẫn cưới, hoặc theo công thức trong “Nghi Thức Chúc Lành Cho Vợ Chồng Trong Thánh Lễ Ngày Kỷ Niệm Thành Hôn” (Ủy Ban Phụng Tự trực thuộc HĐGMVN, Nghi Thức Cử Hành Hôn Nhân, Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, Hà Nội, năm 2008, số 278, tr. 101).