Chúa hay quên !

1053

Một bà kia đến xưng tội với một vị linh mục. Lần nào câu đầu tiên bà nói với vị linh mục cũng là: – Đêm qua Chúa Giêsu nói chuyện với con!

Vị linh mục bực mình vì lúc nào bà cũng nói câu đó. Linh mục bèn nghĩ ra một kế:

– Thế này nhé, nếu tối nay Chúa Giêsu lại đến nói chuyện với bà, tôi nhờ bà một việc.

Bà ta vội vàng thưa:

– Nhưng cha nhờ việc gì ạ?

Vị linh mục trầm ngâm một lúc rồi bảo:

 – Bà hỏi Chúa xem tôi đã phạm tội gì lớn nhất?

Một tuần trôi qua. Hai tuần trôi qua, cha sở không thấy bà ấy trở lại.

Thế nhưng, đến tuần thứ ba bà ta gõ cửa nhà xứ. Vừa gặp, cha hỏi ngay:

– Sao Chúa nói gì về tội của tôi? Bà có nhớ hỏi giúp việc ấy cho tôi không đấy? .

Bà kia chậm rãi trả lời:

– Dạ, thưa cha có ?  

Linh mục hồi hộp hỏi tiếp:

– Thế Chúa nói sao?

Bà ta thuật lại:

– Thưa cha, Chúa Giêsu nói với con thế này: Ta đã quên hết mọi tội lớn bé ông ấy đã phạm, nhưng mà, sao ông ấy lại vẫn cứ muốn Ta nhớ mãi nhỉ?

Đức Chúa phán: Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta. Đừng làm điều ác nữa. Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ. Đức Chúa phán: “Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận! Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết;
có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông. Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta, các ngươi sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ. Còn nếu các ngươi từ chối mà phản nghịch, các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo.”