Cain có giết Abel ?

1437

Người Do thái có một câu chuyện dân gian để giải  thích chuyện huynh đệ tương tàn, một vụ sát nhân đầu tiên của nhân loại.

Cain và Abel đã bất đồng về vấn đề của cải gia tài họ sẽ được thừa hưởng từ bố mẹ là ông Aaam và bà Eva. Vì vậy Abel bày ra một phương cách phân chia của cải để chấm dứt xung đột.

Cain giành tấy đất đai và mọi vật cố định. Abel chấp nhận lấy mọi vật có thể di chuyển được. Tuy nhiên lòng Cain hãy còn cay đắng và ghen ghét. Một ngày nọ Cain nói với em mình:

– Mày hãy cất đôi chân đi, mày đang đứng trên tài sản của tao đấy! 

Abel chạy lên đồi, nhưng Cain đuổi theo, nói:

– Đồi này là của tao.

Abel trốn vào trong núi, nhưng Cain vẫn đuổi theo nói :

– Núi này cũng là của tao.

 Và trong cơn căm tức, thấy Abel không tài nào chạy khỏi giang sơn sở hữu của mình, Cain đã giết chết em mình.

Phía sau câu chuyện này có một vấn đề quan trọng, đó là lòng ghen tỵ. Demosthenes nói: “Lòng ghen tỵ là dấu hiệu của một bản chất hoàn toàn xấu”.

Eripides thì nói: “Lòng ghen tỵ  là cơn bệnh nặng nhất trong mọi căn bệnh của con người “.

Một câu phương ngôn Hy lạp nói: “ghen tỵ không có chỗ đứng trong bản hát của Thượng đế”.

Lòng ghen tỵ dẫn đến sự cay đắng, cay đắng dẫn đến  sự ghen ghét, Ghen ghét dẫn đến giết người.

Trong những ngày ấy, Chúa ngự xuống trong đám mây, và phán cùng Maisen, đồng thời lấy thần trí trong Maisen mà phân phát cho bảy mươi vị bô lão. Khi thần trí ngự trên các ông, các ông liền nói tiên tri, và về sau các ông không mất ơn ấy. Vậy có hai vị ở lại trong lều trại, một người tên là Elđađ, và người kia tên là Mêđađ. Thần trí đã ngự trên hai ông: Vì hai ông được ghi tên vào sổ, nhưng không đến ở trong nhà xếp. Khi hai ông nói tiên tri trong lều trại, thì có đứa trẻ chạy đến báo tin cho ông Maisen rằng: “Elđađ và Mêđađ đang nói tiên tri trong lều trại”. Tức thì Giosuê con ông Nun, tùy tùng của ông Maisen và là kẻ được chọn trong số đông người liền thưa rằng: “Hỡi ông Maisen, xin hãy cấm chỉ các ông ấy đi”. Ông Maisen đáp lại rằng: “Ngươi phân bì dùm ta làm chi? Chớ gì toàn dân được nói tiên tri và Chúa ban thần trí Người cho họ”. Ds 11,25-29.

Sáng thứ 5, ngày 21.01, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành thánh lễ tại nguyện đường thánh Marta. Phụng vụ Giáo hội dành ngày hôm nay để kính nhớ thánh Anê, trinh nữ tử đạo. Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đã chia sẻ về sự ghen ghét và đố kỵ. Người ta có thể dùng lời nói mà giết hại lẫn nhau. Nhưng Thiên Chúa sẽ bảo vệ chúng ta khỏi những tội lỗi xấu xa này.

“Bài đọc một trích sách Sa-mu-en thuật lại sự đố kỵ của Sa-un, vua Ít-ra-en, với Đa-vít. Sau chiến thắng vẻ vang trước người Phi-li-tinh, các phụ nữ từ khắp mọi thành của Ít-ra-en kéo ra múa nhảy và ca hát rằng: ‘Vua Sa-un hạ được hàng ngàn, ông Đa-vít hàng vạn.’ Từ ngày đó trở về sau, vua Sa-un nhìn Đa-vít với con mắt ghen tỵ và hoài nghi. Vua nghi ngờ sau này Đa-vít sẽ phản bội, và vì thế, vua nảy sinh ý định giết Đa-vít. Nhưng sau đó, vua Sa-un đã nghe lời khuyên của người con trai mà suy nghĩ lại, không thực hiện ý đồ xấu xa của mình nữa. Ghen ghét là một căn bệnh sẽ dẫn đến sự đố kỵ

Lòng đố kỵ thật xấu xa! Đó là một thái độ xấu. Sự ghen ghét và lòng đố kỵ phát triển trong lòng người ta như cỏ dại. Nó phát triển và không để cho bất kỳ thứ thảo mộc tốt lành nào có thể mọc lên được nữa. Thứ cỏ dại ấy sẽ khiến tâm hồn người ta ra tối tăm, bệnh hoạn. Nó không để cho con người được bình an nhưng khiến con tim luôn dằn vặt, đau đớn. Một con tim đố kỵ rất có thể dẫn đến mưu sát và chết chóc. Kinh Thánh đã nói rất rõ: Lòng ghen tị tội lỗi đã mang sự chết vào trần gian.

Lòng đố kỵ dẫn đến việc ‘giết’ những người có điều mà mình không có. Nhưng người ấy sẽ luôn đau khổ, vì một con tim ghen ghét và đố kỵ sẽ luôn khổ đau, một sự khổ đau muốn người khác phải chết. Chúng ta không phải đi đâu xa mới có thể thấy những điều này. Rất nhiều lần, trong cộng đoàn của chúng ta, vì ghen ghét, người ta đã giết hại nhau bằng miệng lưỡi và ngôn từ của mình. Khi không thích hay ghen ghét một điều gì đó, người ta bắt đầu xì xầm, bàn tán. Và chính những lời bàn tán đó sẽ giết chết người khác.

Tôi đã suy nghĩ và tự phản tỉnh nhiều về những điều này khi cầu nguyện với đoạn kinh thánh ngày hôm nay. Tôi nhận thấy mình được mời gọi và chắc chắn mọi người cũng được mời gọi phải nhận ra những gì là ghen ghét, đố kỵ trong tâm hồn hình, vì chúng luôn dẫn tới đau khổ và chết chóc, không làm cho người ta vui mừng, hạnh phúc được. Người có lòng ghen ghét, đố kỵ luôn nghĩ rằng những điều tốt lành mà người khác có chống lại họ. Và đó là khởi đầu của bao nhiêu tội lỗi, gian ác khác. Chúng ta hãy nài xin Thiên Chúa giúp chúng ta đừng bao giờ mở con tim mình ra cho những ghen ghét, đố kỵ đi vào, vì chúng chỉ dẫn tới đau khổ và chết chóc mà thôi.

Tổng trấn Phi-la-tô thật thông minh và nhạy bén vì biết rằng chỉ vì ghen tỵ mà các thượng tế nộp Đức Giêsu. Lòng ghen tỵ – theo cách giải thích của Phi-la-tô, một người thông minh nhưng lại không đủ can đảm – chính là điều dẫn đến cái chết của Đức Giêsu. Các thượng tế trao nộp Ngài vì ghen tỵ. Bởi vậy, chúng ta hãy tha thiết xin Chúa giúp chúng ta đừng vì ghen ghét, đố kỵ mà ra tay ‘trao nộp’ những người anh chị em của chúng ta trong cùng một xứ đạo, một cộng đoàn, một xóm làng, khiến họ phải đau khổ và phải chết. Ai cũng có những tội lỗi và thiếu sót, nhưng ai cũng có những nhân đức riêng của mình. Tội lỗi và nhân đức đều có nơi mỗi người. Chúng ta hãy để ý đến nhân đức và đừng giết chết người khác bằng những lời xì xầm bàn tán chỉ vì ghen tương và đố kỵ.”   

Vũ Đức Anh Phương, SJ