Đôi giày

803

Còn năm ngày nữa là đến lễ Giáng Sinh, xe cộ chật ních ngoài bãi xe trung tâm thương mại, trong siêu thị người ta chen nhau mua sắm. Chân mỏi rã rời, đầu nóng bừng bừng … vì tôi có cả một danh sách dài những người cần tặng quà. Tôi biết dù không thiếu gì nhưng họ sẽ bị tổn thương nếu không nhận được quà của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm được tất cả những gì mình cần mua.

Đợi xếp hàng trả tiền trước tôi là hai đứa bé, bé trai khoảng mười và bé gái cỡ năm tuổi. Cậu bé trai mặc cái quần Jean cũn cỡn, đôi giày rộng và thủng nhiều lỗ, tay cầm mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Đứa bé gái cũng chẳng hơn thằng anh nhưng tay lại cầm đôi giày màu vàng thật đẹp. Đến lượt trả tiền, cô bé gái cẩn thận đặt đôi giày lên quầy như thể đó là một kho tàng.

Biết  đôi giày giá sáu đồng, cậu bé trai đếm lại tiền, cả những đồng xu trong túi, nhưng tất cả chỉ có ba đồng thôi. Nó buồn bã nhìn em gái rồi nói: “Không đủ tiền em ạ, mai mình sẽ trở lại”. Đứa em gái bật khóc rồi mếu máo: “Nhưng Chúa Giêsu thích đôi giày này mà !”. Thằng anh năn nỉ: “Anh sẽ làm thêm, đừng khóc nữa, mai ta trở lại”.

Nghĩ  rằng sự chờ đợi của hai đứa trẻ đáng được thưởng, và dù sao mỗi năm cũng chỉ  có một Lễ Giáng Sinh … tôi bèn đưa cho người thu ngân ba đồng. 

Thình lình vòng tay nhỏ ôm lấy tôi và có tiếng thì thào: “Cháu cám ơn ông”. Tôi hỏi lại: “Sao cháu biết Chúa Giêsu thích đôi giày này ?” Cậu anh đáp: “Mẹ cháu đau nặng, sắp về trời. Ba cháu nói mẹ sẽ đi trước Lễ Giáng Sinh ở với Chúa Giêsu”. Đứa bé gái chen vào : “Thày dạy giáo lý của cháu bảo con đường dẫn về trời được lát bằng vàng như đôi giày này. Mẹ cháu sẽ đẹp biết chừng nào nếu được đi trên con đường như thế”.

Xót xa khuôn mặt đẫm nước mắt của cô bé, tôi thầm cảm tạ Chúa đã gởi hai thiên thần nhỏ này đến nhắc tôi về tinh thần trao ban, tôi nói: “Chắc chắn mẹ cháu sẽ đẹp lắm”.

Nhưng dĩ nhiên không chỉ là gởi một tấm thiệp, tặng một món quà, mà chính là trao ban tấm lòng của mình như Chúa Giêsu đã tự trao hiến cho nhân loại. Thiếu tình thương thì mọi quà tặng đều vô nghĩa, trống rỗng.

Trao ban thật là trao ban cho đến khi cảm thấy bị hư hao, mất mát. Để trao ban được như thế, phải ra khỏi bản thân đến độ quên mình, vô vị lợi và không mong sự đáp trả nào.

Con Một mà Ngài còn không tiếc với chúng ta, Ngài đã ban tặng cho chúng ta, thì Ngài sẽ không bao giờ tiếc chúng ta điều gì. Tin vào lòng thương xót của Chúa, không phải để chúng ta ỷ nại, cố chấp hay nằm lỳ trong tình trạng tội lỗi của mình, nhưng là để chúng ta bám vào tay Chúa để đứng dậy mỗi khi té ngã. Tin vào lòng thương xót Chúa để chúng ta không bao giờ thất vọng về tình trạng tội lỗi của mình, vì Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi để tha thứ cho con người và không bao giờ Ngài mất kiên nhẫn khi chờ đợi chúng ta trở về.