Cái la bàn

935

Tonne

Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ săn rất trẻ, ngay cả ở trong làng thường mò mẫm không rõ ràng về phương hướng, tìm không ra đường để trở về nhà. Có một người bạn tặng cho anh một cái la bàn.

Dù cho như thế, cái anh trẻ người non dạ kia vẫn cứ lạc đường. Lúc người khác tìm thấy anh liền hỏi anh:“Không phải anh có đem theo cái la bàn sao?”

Anh ta trả lời: “Có chứ”. Người khác lại hỏi: “Tại sao anh không dùng la bàn để tìm phương hướng?” Anh nói:“Tôi mới không dám dùng nó! Tôi muốn đi về hướng nam, nhưng cái đồ chơi đó vẫn chỉ hướng bắc, tôi lắc nó, quay nó như thế nào, đều không dùng được, vừa buông tay ra, nó vẫn cứ chỉ hướng bắc”.

Rất nhiều người khi đọc Kinh thánh để tìm một câu chỉ dẫn, cũng như thế, họ nhìn thấy phương hướng của mình muốn đi, chứ không phải phương hướng mà Kinh thánh muốn họ đi.

Suy tư:

Có rất nhiều cách để tìm phương hướng khi đi trong rừng sâu hay đi trên núi cao, hoặc đi giữa đồng bằng… nhưng chắc chắn nhất vẫn là cái la bàn, từ loại la bàn đơn sơ chỉ có 4 hướng đông tây nam bắc, cho đến la bàn phức tạp với rất nhiều con số để tính toán. La bàn rất cần thiết cho những nhà thám hiểm, có nó, người ta mới yên tâm đi đúng hướng.

Lời Chúa chính là la bàn chỉ hướng đi đến con đường sự sống đời đời cho chúgn ta, có lẽ ai cũng hiểu điều đó, nhưng để hiểu và nhận ra được Lời Chúa chỉ ta đi hướng nào thì lại là chuyện khác, chưa chắc ai cũng hiểu. Có người đọc thuộc Lời Chúa làu làu, nhưng sống trong tội vẫn là sống trong tội; có người còn chứng minh được câu Lời Chúa ấy ở đoạn nào, câu nào trong Kinh thánh, nhưng chẳng mấy khi nói ra một Lời Chúa để ca tụng Ngài.

Lời Chúa là cái la bàn cho mọi người, mọi lứa tuổi, những người bình dân và trẻ em thì cái la bàn đơn sơ nhìn là biết ngay, hiểu ngay và dễ thực hành; những người tri thức thì có cái la bàn phức tạp hơn, nghĩa là họ muốn chú giải từng câu từng chữ của Lời Chúa rồi mới thán phục và thực hành; các linh mục và các tu sĩ nam nữ thì khỏi nói, la bàn đơn sơ hay cầu kỳ rắc rối họ đều biết sử dụng cả. Nhưng cái chính yếu là chúng ta có đi theo hướng đi mà Lời Chúa đã chỉ cho hay không? Hay là chúng ta đọc Lời Chúa, nghe Lời Chúa rồi bỏ Lời Chúa trong đầu rồi khóa lại không cho Lời Chúa chạy xuống tim, ra nơi tay và hành động thực tế?