Trong sạch tâm hồn

755

Wochenpost

Tang-mu hỏi bà ngoại: “Ngày chủ nhật ngoại vẫn đi nhà thờ chứ?”

-“Đương nhiên rồi”.

-“Ở trong nhà thờ ngoại được gì nào? Ngoại có thể nói cho con biết Phúc âm tuần trước là đoạn nào không?”

-“Ngoại quên rồi, ngoại chỉ nhớ là ngoại rất thích đoạn Phúc âm ấy”.

-“Được rồi, thế thì lúc cha giảng, ngài nói gì ạ?”

-“Ngoại cũng không nhớ được, lớn tuổi rồi, trí nhớ cũng không có. Ngoại chỉ nhớ ngài đã nói một bài đạo lý rất có tài khích lệ mọi người”.

-“Nhưng, ngoại nè”, Tang-mu nói: “Nếu ở trong nhà thờ ngoại không đạt được gì cả, mà vẫn cứ đi, thì có ích gì chứ?”

Bà ngoại đứng dậy nói: “Cháu theo bà qua bên nhà bếp”.

Sau khi hai bà cháu đến nhà bếp, bà ngoại tìm một cái rổ đan bằng tre, sau đó nói với Tang-mu:

-“Cháu cầm cái rổ nầy, đi ra bờ sông xách nước về đây”.

-“Bà ngoại, ngoại đừng nói giỡn chứ! Dùng cái rổ đi xách nước, cháu không đi đâu”.

-“Không được, cháu nhất định phải nghe lời ngoại nói, ngoại sẽ nói cho cháu vài việc”.

Tang-mu cầm cái rổ chạy đi, một lúc sau, lại xách cái rổ không có một giọt nước chạy về.

-“Ngoại coi đây nè, ngoại”, nó nói tiếp, “Nước đều chảy sạch trơn cả rồi nè”.

-“Đúng đó”, bà ngoại nói tiếp, “Nhưng bây giờ nó sạch hơn nhiều phải không? Bé con, nếu từ trước đến nay cháu không đến nhà thờ, thì mãi mãi cháu không được thứ gì hay ho cả. Nếu cháu thường luôn đi nhà thờ, thì cháu sẽ được một vài thứ tốt đẹp”.

Suy tư:

Cũng có rất nhiều người thắc mắc khi thấy người Công giáo ngày nào cũng đi dâng thánh lễ, đặc biệt là ngày Chúa nhật hoặc là các ngày đại lễ. Họ thắc mắc cũng phải thôi, vì có người vừa đi nhà thờ về là la lối lớn tiếng thoá mạ người hàng xóm; lại có người ngày nào cũng đi lễ nhưng cuộc sống không có gì khác hơn những người vô đạo, vẫn chửi thề, vẫn cho vay nặng lãi, vẫn ngoại tình…

Nhưng cũng có nhưng tín hữu đi đến nhà thờ là để tìm nguồn an ủi nơi Thánh Thể, họ dâng tất cả những lao nhọc trong ngày cho Chúa Giêsu Thánh Thể, họ cảm thấy mình bất lực trước cuộc sống xô bồ, truỵ lạc, cơ hồ muốn ngã theo dòng đời, nên họ đã đến với Chúa Giêsu.

Cũng có hạng người thứ ba đi nhà thờ, họ đến nhà thờ vì sợ lỗi luật Chúa, sợ vợ mắng, sợ chồng buồn, sợ ba má la rầy, chứ không phải vì đến để gặp Chúa Giêsu. Loại người nầy thân xác thì ở trong nhà thờ, nhưng lòng trí để ở cả nơi nhà hàng Karaoke, nơi những sòng bài, nơi những thú vui khác…

Còn chúng ta thì sao, đến nhà thờ có phải là gánh nặng phải vác ? Viếng Thánh Thể có phải là mất thời giờ, hoặc rãnh rỗi ghé vào nhà thờ viếng Chúa một chút có phải là “lắm chuyện”?