Cái hang sâu

850

Có một chiếc hang nằm sâu tít bên dưới lòng đất. Quả thật, chiếc hang chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng, và do đó, chiếc hang không biết ánh sáng là gì cả.

Một ngày kia, mặt trời mời chiếc hang xuất hiện và lên thăm mặt trời. Khi trồi lên để đi thăm mặt trời, chiếc hang hết sức kinh ngạc và vui mừng, bởi vì từ trước tới nay, nó chưa bao giờ được nhìn thấy ánh sáng. Tự nhiên, chiếc hang cảm thấy có nghĩa vụ phải mời mặt trời khi nào rảnh rỗi xuống ghé thăm nó, bởi vì mặt trời cũng chưa bao giờ biết bóng tối là gì.

Thế rồi ngày ấy đã đến. Mặt trời xuống và được dẫn vào chiếc hang. Khi bước vào hang, mặt trời nhìn chung quanh và bỡ ngỡ hỏi, “Bóng tối đâu rồi?” Khi ấy, khi mặt trời đã có mặt thì làm gì còn bóng tối ở đấy nữa.

Một khi các bạn đã mở rộng tâm hồn cho Thiên Chúa và mời ánh sáng của Người đến trên bóng tối của các bạn, thì chính Chúa, Đấng xưng mình là Ánh Sáng Thế Gian, cũng sẽ nhìn quanh và hỏi, “Bóng tối đâu rồi?”

Khi ấy Ðúc Giêsu nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. 2 Các môn đệ hỏi Người: “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này mới sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?” 3 Ðức Giêsu trả lời: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội.  Nhưng chuyện đó xảy ra là để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. 4 Chúng ta phải làm những việc của Ðấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. 5 Bao lâu, Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian. Ga 9,1-41

Mù không phải là một tội. Cố ý không muốn thấy mới là tội đáng kể. Chúng ta ai cũng sợ bị mù, nhưng lắm khi ta lại tự làm cho mình nên mù lòa, khi không chấp nhận thực tế về bản thân, khi né tránh sự thật và không muốn nghe ai. Cần khiêm tốn để nhận mình mù, mù về chính mình, mù về lãnh vực mình thông thạo, vì điều mình biết chỉ là một phần rất nhỏ của chân lý.