Nửa nóng nửa lạnh

840

Hồi ấy có một nhóm người đi tham dự một buổi cầu nguyện. Trong vùng ấy cũng đang diễn ra một lễ hội hóa trang.

Một thanh niên kia hóa trang thành Satan. Không may, hôm ấy trời mưa tầm tã. Satan sợ bị ướt nên muốn ghé vào ngôi nhà gần đó để trú mưa. Tình cờ đó lại là gian phòng nơi người ta đang họp nhau cầu nguyện. Khi Satan xuất hiện, mọi người hoảng hốt và náo động, tán loạn bỏ chạy. Một phụ nữ đã cao niên vì quá sợ hãi nên đâm ra cuống cuồng, dính đét vào ghế, không sao đứng dậy nổi. Bà ta run lẩy bẩy, nói rằng, “Ôi ông Satan! Tôi biết, tôi biết suốt năm mươi năm nay ngày nào tôi cũng đi dự thánh lễ, nhưng đồng thời lúc nào tôi cũng nghe theo lời ông mà!”

Chuyện này có thể rất thật!
Sách Khải Huyền chương 12 có nói rằng, “Chớ thì các ngươi nóng thì nóng hẳn, lạnh thì lạnh hẳn. Vì các ngươi không nóng cũng không lạnh, nên Ta sẽ mửa các ngươi ra khỏi miệng Ta.” Như thế cũng giống như nói rằng: “Các người làm cho Ta phát chán!”

Nếu chúng ta không cẩn thận đề phòng thì chúng ta cũng dễ mắc vào tật xấu giả hình: thích “chỉ tay năm ngón,” bảo người khác làm còn mình thì không làm? Đời sống đạo đức của chúng ta cũng thế. Coi chừng chỉ có cái mã bên ngoài, còn thực chất thì chỉ có trời mới biết?

Những kinh sư và những người Pharisiêu là “giả hình” vì họ là những người không làm điều tốt, thế nhưng khi người khác làm điều tốt thì họ lại cản ngăn. Nếu có làm một điều tốt, họ cần cho nhiều người niết để ca tụng họ. Họ không vào Nước Trời, mà những kẻ muốn vào thì họ khóa cửa không cho vào ! Ở mức độ này, Chúa Giêsu đã quở trách nặng lời vì họ là những rào cản không cho người khác đến với Chúa, không cho người khác làm điều tốt.

Từ hàng ngàn năm qua, người ta đã biết dùng men ủ vào bột, để bột dậy men và làm ra những ổ bánh mì thơm ngon. Cũng có những thứ men hữu ích khác để làm rượu, dấm, sữa chua, v.v. Thế nhưng lại có những thứ men độc hại làm cho thức ăn hư thối, gây tật bệnh cho con người. Khi ví Nước Trời như men trong bột, Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải có loại men mang tên Kitô, chứ không phải “men Pharisêu và men Hêrôđê”, là thứ men kiêu căng giả hình, thứ men của lòng đam mê tiền của, thú vui và quyền lực; những thứ men đó làm cho con người ra hư hỏng. Các môn đệ vì còn nặng tinh thần thế tục với óc thực dụng, cứ mải lo lắng về tấm bánh vật chất nên không hiểu được lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Biết các ông đang có nguy cơ tiêm nhiễm men độc hại nên Ngài cảnh báo: “Hãy coi chừng men Pharisêu và men Hêrôđê”.