Thiên thần xếp cánh

1020

Thi sĩ Dante, trong sách đoạn nói về hỏa ngục, ông nói ông xuống hỏa ngục thì trước khi gặp bọn Thánh Thần xếp cánh, là bọn thần, lúc Luxifer làm phản trên đời, bọn này không theo Luxifer, cũng không chống lại, đứng chờ coi ai sẽ thắng. Sau cùng bọn chúng cũng bị phạt như các Thần ngụy.

Lời Chúa Cứu Thế phán: “Ai không theo Ta là nghịch với Ta. Ai không xây dựng với Ta là phá hoại việc Ta.”

Ở đời ai cũng ghét bọn nịnh thần, bọn người chực hờ, sẵn người ta làm rồi áp vào ăn.

Về việc đạo cũng có lắm người xếp cánh, không xấu, không tốt, chờ khi lãnh đồ cứu trợ thì xưng mình có đạo, khi phải chạy cầu cứu thì xưng mình có đạo. Lúc cưới vợ đạo thì sốt sắng hai ba tuần rồi thôi. Chạy chọt bằng tình cảm không chừa việc nói xấu anh em. Những thứ hạng người này cũng đáng ở một nơi cùng bọn thần xếp cánh.

Cần tránh những nịnh thần, cả trong những việc đạo. Chuyện kể rằng:

Có người hay nói nịnh. Một hôm, đến thăm quan huyện, vừa vào dinh, đã khen rối rít:

– Quan lớn nhân đức thật. Thú dữ cũng phải lánh đi nơi khác. Hôm qua, vừa bước chân vào địa hạt ta tận mắt tôi thấy cọp kéo nhau từng bầy đi sang huyện bên cạnh.

Quan nghe cũng chối tai, nhưng vẫn cười gượng. Một lúc, dân tới báo đêm qua cọp bắt mất ba mạng người.

Quan huyện quay lại hỏi khách:

– Sao ngài bảo trông thấy cọp bỏ đi cả rồi!

Người kia bí quá, nói liều:

– Chắc quan huyện bên cạnh cũng nhân đức chẳng kém gì quan lớn, nên nó không có chỗ trú chân, đành phải quay trở lại huyện nhà.

Lại nữa:

Có hai tên “nịnh sĩ” đang ngồi hầu chuyện quan lớn, bỗng quan trung tiện một cái. Lập tức một tên lắng nghe rồi thốt lên: “Y hi, quản huyền chi âm!” (nghe như tiếng đàn, tiếng sáo). Tên kia cũng hếch mũi hít hà rồi trầm trồ: “Phảng phất chi lan chi vị!” (thoang thoảng mùi hoa lan hoa nhài). Nhưng quan lớn tỏ ra hiểu biết, không bằng lòng: “Trung tiện mà thơm thì e tuổi thọ ta không được dài.” Nghe vậy, một tên gật gù: “Bẩm cụ, bây giờ đã có mùi rồi ạ!.” Tên kia cũng khẳng khái khẳng định: “Bẩm, bây giờ thì thối lắm ạ!” Tương truyền vì thế dân gian mới có câu rằng: nịnh thối không ngửi được.

Nếu coi những kẻ nịnh hót kia như bùn lầy nhơ bẩn, thì trong lịch sử có không ít những bậc quân tử khí độ bất phàm như hoa sen tinh khiết, không chịu uốn lưỡi trước danh lợi cường quyền.