Bộ phận quan trọng

784

Mẹ dạy tôi chia sẻ với người khác bằng đôi vai của mình. Người khác có thể quên những điều ta nói, những thứ ta làm những sẽ không quên cách chúng ta đã làm họ cảm thấy yên lòng.

Mẹ thường hay hỏi tôi bộ phận nào là quan trọng nhất trên cơ thể.

Câu trả lời của tôi thường thay đổi theo thời gian. Khi còn nhỏ tôi cho rằng các âm thanh rất quan trọng với con người nên nghĩ đôi tai là quan trọng nhất. Nhưng mẹ bảo: “Không, con ạ. Trên thế giới có rất nhiều người bị điếc mà họ vẫn sống vui vẻ. Nhưng con cứ nghĩ thêm về câu hỏi này đi nhé. Mẹ sẽ hỏi lại con vào lúc khác.”

Vài năm nữa trôi qua… Một hôm mẹ lại hỏi tôi câu hỏi ấy. Tôi cố gắng suy nghĩ để tìm ra câu trả lời chính xác. Lần này tôi nói với mẹ đó chính là đôi mắt. Mẹ nhìn tôi và nói: “Con học được mọi điều rất nhanh, con trai ạ, nhưng đó vẫn chưa phải là câu trả lời chính xác, vẫn có rất nhiều người bị mù mà họ cũng vẫn sống vui vẻ.”

Năm tháng tiếp tục qua đi…  Tôi vẫn ngày ngày học hỏi, tích lũy thêm kiến thức. Mẹ đã hỏi tôi câu ấy vài lần nữa, lần nào tôi cũng trả lời mẹ nhưng lần nào tôi cũng nhận được câu trả lời: “Chưa đúng con ạ. Nhưng càng ngày con càng hiểu biết lên rồi đấy.”

Năm ngoái, ông tôi mất. Ai cũng cảm thấy đau buồn. Ai cũng khóc. Ngay cả bố tôi cũng khóc. Tôi nhớ rằng đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy bố tôi khóc. Mẹ nhìn vào tôi khi đến lượt chúng tôi nói những lời cuối cùng với ông. Mẹ lại hỏi tôi: “Thế con đã biết bộ phận nào là quan trọng nhất trên cơ thể chưa?” Tôi cảm thấy ngạc nhiên khi mẹ lại hỏi tôi câu ấy vào lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ là một trò chơi giữa tôi và mẹ.

Mẹ nhận ra sự thắc mắc trên khuôn mặt tôi và nói: “Câu hỏi này rất quan trọng con ạ. Những câu trả lời trước đây của con mẹ đều nói là chưa đúng và đã giải thích với con tại sao chúng lại chưa đúng. Nhưng hôm nay mẹ muốn con phải biết điều quan trọng này.” Tôi thấy mắt mẹ đẫm lệ. “Bộ phận quan trọng nhất đó chính là đôi vai,” Mẹ nói với tôi.

Tôi hỏi: “Vì nó là bộ phận đỡ cái đầu của chúng ta, đúng không ạ?”

Mẹ trả lời tôi: “Không phải con ạ. Nó quan trọng nhất vì nó để cho những người bạn hay người thân của chúng ta gục lên khi họ muốn khóc. Trong cuộc sống, ai cũng cần một đôi vai để tựa lên khóc mỗi khi chúng ta buồn. Mẹ hi vọng con cũng có những bờ vai như thế để tựa lên khi con cần.”

Với cách đó, mẹ đã dạy tôi cách cảm thông, chia sẻ với người khác bằng đôi vai của mình. Người khác có thể quên những điều chúng ta nói, những thứ chúng ta làm những sẽ không bao giờ quên cách chúng ta đã làm họ cảm thấy yên lòng như thế nào.

Sưu tầm

Trong bữa Tiệc ly, khi nói với các Tông đồ rằng : Ngài coi họ là bạn, Chúa Giê-su đã đưa mắt nhìn từng người. Mỗi người đã đến với Ngài trong một hoàn cảnh riêng, với một ước mơ riêng. Đây là An-rê, người đã từng là môn đệ của Gio-an Tẩy giả (Ga 1,40). Chính anh đã dẫn Phê-rô đến với Ngài (Ga 1,41-42). Kia là Mat-thêu, còn có tên là Lê-vi, mà Ngài gọi trong lúc anh đang thu thuế tại Ca-phac-na-um (Mt 9,9 ; Mc 2,14). Nọ là Gia-cô-bê và Gio-an đang ngồi bên cạnh Ngài. Cả hai luôn ước mơ được ngồi một người bên tả, một người bên hữu Ngài (Mc 10,37)…Họ đã theo Ngài trên khắp nẻo đường đất nước. Họ đã ở bên Ngài trong những ngày vui với hàng ngàn người kéo đến nghe giảng và được ăn bánh no nê. Rồi những ngày buồn, khi nghe Ngài tuyên bố : “Phải ăn thịt và uống máu Ngài mới được sống”; ngay cả đến một số đã từng là môn đệ cũng bỏ đi, thì những khuôn mặt này vẫn ở lại với Ngài. Chúa biết rằng khi Ngài chịu khổ nạn, tình bạn của họ sẽ bị lung lay, nhưng Ngài cũng thấy trước rằng khi Ngài từ cõi chết phục sinh, họ sẽ quay về sum họp.

Cái nhìn của Chúa dừng lại lâu hơn trên Phê-rô, lịch sử tình bạn của ông đối với Chúa đã đi từ những tâm tình thật sôi nổi : “Lạy Thầy, bỏ Thầy, chúng con biết theo ai?”(Ga 6,68); “Dù phải chịu ngục tù và tử hình với Thầy, con cũng sẵn sàng” (Lc 22,33); đến chỗ yếu đuối chối Thầy, rồi khóc lóc thảm thiết vì sự chối bỏ ấy. Dù nhiều khi Phê-rô có vẻ bốc đồng hoặc nhát gan, nhưng ông là con người rất tình cảm và chân thành, Chúa Giê-su đã không ngần ngại chọn Phê-rô làm người đứng đầu, không chỉ Nhóm Mười Hai, mà còn toàn thể Hội Thánh của Ngài.(Mt 16,18-19)

Cái nhìn của Chúa Giê-su cũng đọng lại trên Gio-an, người môn đệ yêu dấu, người Ngài có thể chia sẻ những bí mật (Ga 13,21-26). Đó là người Ngài sẽ trao phó người Mẹ yêu dấu cho trong giờ phút hấp hối trên thập giá (Ga 19, 26-27). Đó cũng là người có một cái nhìn nhậy bén, có thể nhìn ra được Ngài trước mọi anh em khác (Ga 20,8; 21,7).

Trong bữa Tiệc ly, Chúa Giê-su đã âu yếm nhìn từng khuôn mặt những người bạn thân thiết nhất của Ngài, họ đã từng gắn bó với Ngài trên từng cây số khắp mọi nẻo đường xứ Pa-lét-tin, và Ngài đã từng tâm sự với họ những lời tha thiết nhất : “Anh em là ban hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả nhũ­ng gì Thầy nghe được nơi Cha của Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15,14-15)

Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: “Hỏi xem Thầy nói về ai đó”. Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: “Thưa Thầy, ai vậy?” Ga 13, 21-33. 36-38