Bài học khó tìm

902

Vào ngày mùng 2 tết Canh Thìn năm 2000, trong lúc đi chơi, bé Thiên Thanh, 9 tuổi, học lớp 3A trường Phạm Như Xương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, đã nhặt được một chiếc ví có rất nhiều tiền.

Trên đường cầm chiếc ví đến trạm công an khu vực ở gần đó để giao, bé Thiên Thanh thấy một người khách dáng cao to, đang lúi húi tìm kiếm một vật gì đó, khuôn mặt hớt hải lo âu.

Đoán biết đây chính là người mất chiếc ví bé đến gần và hỏi thì quả thật đúng như vậy. Em đã trao cho người khách chiếc ví còn nguyên vẹn dưới sự chứng kiến của nhiều người. Số tài sản gồm 4.100.000 đồng, 1.300 đo-la, 12 chỉ vàng và tất cả giấy tờ cá nhân quan trọng như hộ chiếu.vv 

Người khách may mắn đã hết lời khâm phục cảm ơn bé Thiên Thanh. Để tỏ lòng biết ởn người khách đã lấy 2 triệu đồng và 100 đo-la biếu em, nhưng bé một mực không nhận và hồn nhiên nói:

– Cháu xin cám ởn bác, nhưng cô giáo cháu đã dạy rằng: khi di đường mà nhặt được của rơi thì phải tìm cách trả lại cho người bị mất cháu không nhận tiền thưởng của bác đâu!

Đến bao giờ người ta mới tìm lại được những tấm lòng đơn thành. Tiên học lễ hậu học văn !