ALBERT SCHWEITZER

1576

Bác sĩ rất danh tiếng của nước Pháp đồng thời là một triết gia, một chiến sĩ  xã hội mà nhà bác học Einstein đã gọi là “danh nhân vĩ đại nhất của cái thế giới buồn thảm này” (1875-1965).

 Sinh tại Alsace, con một mục sư. Tiến sĩ  triết học Sorbonne, cử nhân thần học, giáo sư danh tiếng ở Strasboug, nhận xét mới lạ, tư tưởng độc đáo. Năm 1913 bỏ dạy học, qua Phi Châu, Congo, lập bệnh viện để cứu chữa cho dân da đen.

Bệnh viện Lambéréné.

Bác sĩ hiến hai phần đời mình cho công tác xã hội này ở một nơi vô cùng hẻo lánh tại Phi Châu, quanh năm nóng như thiêu như dốt, độc địa. Dân toàn da đen còn lơ thơ, man rợ, luôn đau ốm giữa rừng hoang trùng trùng, điệp điệp…

Ngày tiên sinh tới nơi 18.4.1913 cả vùng chỉ có hai căn nhà nghèo nàn, gần như sụp đổ. Thế mà chẳng bao lâu, nhờ dân địa phương góp sức, ông khai phá 10 mẫu, làm được một bệnh viện gồm 70 căn nhà.

Bệnh viện đủ chỗ cho 450 bệnh nhân, 120 người hủi, 60 người giúp việc trong đó có 30 y tá từ khắp nơi tìm đến theo riếng gọi của lòng nhân đạo. Có nhiều cô tỷ phú, nữ sinh viên son trẻ đã không quản đường xá xa xôi, không sợ bệnh lây… mà về đây phụng sự không lương bổng, không điều kiện gì cả…

Bệnh nhân đến đây, nếu có phương tiện tự túc lương thực thì càng hay, còn không thì bệnh viện sẽ cung cấp cho và cứ như vậy trung bình, mỗi tuần số lương thực phát ra 7 hoặc 8 tấn… Bữa ăn thường lệ ở đây, không phân biệt hạng người, gồm có sắn, cơm, rau, trái cây, thỉnh thoảng mới được một bữa thịt cá sấu, thịt sơn dương.

Tuy chữa nhiều bệnh nhưng ông thích nhất chữa bệnh hủi, bệnh cùi, bệnh phung, một thứ bệnh đã lan tràn ở Châu Phi. Từ sáng đến 9,10 giờ tối, không lúc nào tiên sinh không ở gần bệnh nhân.

Trong suốt 50 năm tận tụy ở chốn rừng thiêng, nước độc, bác sĩ đã chữa cho trên 100.000 người khỏi bệnh. Thành tích vĩ dặi ấy bác sĩ đã nhờ ở sự tận tụy của vợ, bà Hélène Breslau một phần và của cô con gái độc nhất. Bà Hélène qua đời tháng 6. 1957 được an táng tại đây và 8 năm sau 1965 bác sĩ trút hơi thở cuối cùng cũng tại đây trong cánh tay của những người không phân biệt mầu da, những người mà ông yêu thương nhất cũng như họ đã yêu thương ông hơn cả cha mẹ.

Đám tang rất đơn giản theo lời di chúc của ông. Vài tiểu đội lính bồng súng, vài lời điếu văn của Bộ Trưởng nội vụ xứ Gabon rồi vài điếu văn khác nữa… thế  là hết cuộc đời của một “danh nhân vĩ đại nhất của thế giới buồn thảm”  này.

Albert Schweitzer là một nhà truyền giáo danh tiếng, một triết gia với nhiều tác phẩm giá trị, một bác sĩ tận tụy với bệnh nhân không mấy ai bì kịp và nhất là một người đầy lòng nhân ái có một không hai tên thế giới này.

Giải thưởng Goethe 1928, Bắc Đẩu bội tinh 1948, được cử vào Hàn lâm Viện Luân chính (Académie des sciences morales et politiques) năm 1951. Giải thưởng Nobel Hòa bình năm 1954… Trong phạm vi con người thì cũng không thể tặng những gì hơn nữa cho xứng đáng, vì tiên sinh hoàn toàn quá, cao cả quá. Tiên sinh là hiện thân của tất cả những gì đáng mến, đáng qúi nhất ở trần gian này.