Nói và làm

455

Thời kỳ chiến tranh Hàn quốc, một quân nhân Mỹ bị bắt làm tù binh, và 50 người khác bị nhốt ở trong một nhà tù. Có một ngày, trong cuộc tập họp tẩy não, một nhân viên quản giáo đã công khai chỉ trích người Mỹ là một dân tộc tàn nhẫn, hành vi tàn bạo mới nhất của người Mỹ là chiến tranh vi khuẩn. Ông ta lấy ra một con côn trùng nhỏ, nói với mọi người: “Con vi khuẩn nầy rất là đáng sợ, có thể làm cho người ta đi đến tử vong, nó từ trên máy bay của Mỹ ném xuống, nhưng đây chỉ là một con trong trăm vạn con khác!”
Sau khi nói xong, ông ta đem con côn trùng nhỏ bỏ trên một tấm giấy, chuẩn bị đưa cho mọi người xem. Phạm nhân người Mỹ ấy đang đứng hàng trước, nhặt con côn trùng lên, xem xét tỉ mỉ một hồi, sau đó trước sự kinh ngạc của mọi người, đột nhiên anh ta bỏ con côn trùng vào trong miệng, nuốt xuống. Mọi người đều căng thẳng coi có chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chẳng có động tịnh gì xảy ra cả.
Những lần hội họp và học tập về sau cũng chẳng còn nói đến vi khuẩn nữa. Christopher News Service

Cũng như các người biệt phái trong thời Chúa Giêsu, họ mang áo thụng có tua dài, họ thích được mọi người ca tụng, chào hỏi ở những nơi công cộng, họ giảng dạy nhiều lời (Mc 12, 38-40), nhưng chẳng có mấy ai tin vào họ, vì họ nói mà không làm. Con người thời nay nghe quá nhiều lời hứa hẹn mà không được đáp ứng, thấy quá nhiều điều bất công mà lòng sục sôi, nhưng họ thấp cổ bé miệng.
Chúa Giêsu đã nói và Ngài đã thực hiện: “Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn loàiư” (Mt 20, 28). Và cuộc đời của Ngài đã chứng minh cho lời Ngài nói, Ngài đã yêu thương và phục vụ cho đến chết, và chết trên thập giá (Pl 12,8). Các môn đệ của Chúa Giêsu hôm nay cũng như thế, không phải ai cũng thích chúng ta giảng dạy cả đâu, mà họ mong muốn chúng ta thực hành điều chúng ta nói. Bởi vì không một giáo dân nào sẵn lòng giúp đỡ người khác, nếu ông cha sở của mình sống phè phởn hưởng thụ, cũng như chẳng một ai cảm phục một nữ tu khi họ “nhe nanh vuốt móng” lớn tiếng đôi co với người khác…
Giáo dân thời nay rất nhạy cảm trước vấn đề của Giáo hội, cũng như của xã hội, bởi vì chính họ là những người đã “lăn lộn chiến đấu vinh nhục” ngay trong môi trường mà họ đang sống. Họ cần chúng ta nở nụ cười tươi với nọ hơn là cần chúng ta khuyến khích họ mỉm cười, họ muốn chúng ta cùng chia sẻ với họ cái bánh đượm tình anh em, hơn là muốn chúng ta mời họ đi ăn nhà hàng sang trọng, thịnh soạn.

Trong cuộc đời truyền giáo của Chúa Giêsu, chưa bao giờ Ngài mời đám đông dân chúng một bữa thịnh soạn ở nhà hàng máy lạnh, nhưng với 5 cái bánh và 2 con cá của một em bé, Ngài đã chia sẻ với họ những vui buồn lao khổ của kiếp người, và chúc phúc cho họ, làm cho 5 cái bánh và 2 con cá ấy nhiều gấp trăm ngàn lần để mọi người no thỏa trong cuộc sống hằng ngày.