Tưởng sao thì sống vậy

911

Một hôm, Mark thấy một cái gì là lạ. Nó đến gần và phát hiện một cái trứng đại bàng. Mark quyết định đem chiếc trứng ấy đặt vào ổ một cô gà mái trong nhà. Đến hạn, trứng đại bàng nở ra cùng với những chú gà con, và đại bàng con cùng lớn lên với bầy gà.

Cả đời, đại bàng con sống như những con gà khác, vì nó đinh ninh mình là một con gà. Nó cũng cào đất tìm những con giun, những côn trùng và những vụn thức ăn. Nó cũng kêu chiếp chiếp, cũng gáy ó o, cũng xoảy cánh đầm đập và cố sức nhảy lên một chút.

Năm tháng trôi qua và con đại bàng đã về già. Một hôm, nó nhìn thấy một con chim oai phong bay cao tít trên bầu trời xanh. Nó thấy con chim kia hùng dũng vỗ đôi cánh vàng, chỉ một cái vỗ cũng đủ tạo nên những luồng gió mạnh. Đại bàng già nhìn lên mà thấy phát hoảng. Nó tự hỏi: “Ai thế nhỉ?” Một con gà gần đó trả lời cho nó: “Đại bàng đấy, vua của các loài chim. Giống đại bàng thuộc về trời cao, còn chúng ta thuộc về đất thấp – chúng ta chỉ là loài gà.”

Thế rồi, đại bàng già đã chết như một con gà. Nó đã sống như một con gà và đã chết như một con gà, chỉ vì nó tưởng nhầm mình là một con gà.

– “Lạy Chúa, nhờ thập giá và cuộc phục sinh của Chúa, Chúa đã giải thoát cho chúng con được tự do” – nhưng chúng ta đã tự do đến đâu?

– Chúa Giêsu đã chịu chết hầu trả món nợ và ban Thánh Thần của Người cho chúng ta để chúng ta được nâng lên cao vượt trên vũng sình lầy của con người ích kỷ và tuyệt vọng của chúng ta.

– Dù cho Chúa Giêsu đã làm tất cả đi nữa, nhưng chúng ta vẫn có thể ở lì trong cảnh bị trói buộc, không có hy vọng và không có lối thoát.