Trách Chúa không lo

923

Một bé gái, mặt mày hốc hác, quần áo rách rưới đứng co ro ở một góc đường để xin ăn. Cô bé trông bẩn thỉu, đầu tóc rối bù, ốm o bệnh hoạn có lẽ vì suy dinh dưỡng.

Lúc ấy một ông ăn mặc sang trọng lái  xe ngang qua đó trông thấy cô bé nhưng ông chẳng thèm nhìn đến lần thứ hai.

Khi về nhà thoải mái trong căn hộ ấm cúng với vợ con, trước mâm cơm thịnh soạn, hình ảnh cô bé bỗng hiện ra rõ rệt trong đầu ông. Ông thở dài và phàn nàn cùng Chúa:

– Tại sao Chúa để cho những hoàn cảnh như thế xảy ra trên cõi đời này?

Hình ảnh cô bé đáng thương cứ ấm ảnh trong đầu. Chịu không được ông mới trách Chúa:

– Chúa phép tắc vô cùng, tại sao Chúa không làm cái gì để giúp đớ cô bé nghèo đáng thương ấy?

Trong thâm tâm ông nghe như tiếng Chúa nói:

– Ta đã làm rồi đó. Ta đã dựng nên con đấy thôi?

Có ông phú hộ kia ăn mặc toàn gấm vóc lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Lazarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng chẳng ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Lc. 16.19-26