Túi vàng

1621

Một người hấp hối trên giường bệnh. Vợ con, bạn bè, những người thân đứng chung quanh giường. Thình lình ông mở mắt, nhìn mọi người cách ảo não buồn sầu, rồi dường như cố hết sức bình sinh ấp úng vài tiếng vô nghĩa “Ai úi, Ai úi !”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, chưa hiểu sao cả. Chẳng hay ý muốn sau cùng của kẻ hấp hối kia là gì ? Mà anh ta cứ lắp bắp mãi: “Ai úi ! Ai úi”

Chị vợ vội vã chạy đến bên cái tủ lớn đặt nơi góc nhà, lục lạo hồi lâu, lấy ra một cái túi bằng vải có dây cột chặt. Chị cởi dây rồi hớn hở mang cái túi đến cho anh. Thì ra chị ta hiểu là “cái túi”. Đó là vật mà anh ta đòi cho kỳ được trong phút cuối cùng. Con người làm ăn vất vả, suốt cả đời chỉ lo nhặt nhạnh thâu góp, tích trữ cho đầy cái túi đó. Anh ta cầm cái túi… thò tay vào như thèm thuồng, lôi ra những đồng tiền vàng… Anh mân mê mãi.

Tiền rơi lung tung quanh mình trên giường, trên thân thể trơ xương. Mặt anh bỗng co rút lại ghê sợ lạ lùng. Anh cố ôm ghì vào ngực cái túi tiền rồi tắt thở không một lời trối lại vợ con để tỏ lòng nhớ thương luyến tiếc. Trên giường rải rác vàng trên thân thể người đáng thương.

Cái cùng đích cuối cùng ấy là vàng, vàng là hơn cả.

Bao nhiêu người như thể chỉ lo kiếm tiền, tiền thêm mãi. Có tiền để sống phong lưu, để nở mày nở mặt với đời, để hơn người .

Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất: là nơi ten sét mối mọt sẽ làm hư nát, và trộm cướp sẽ đào ngạch lấy mất, nhưng các con hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời: là nơi không có ten sét, mối mọt không làm hư nát, trộm cướp không đào ngạch lấy mất: Vì kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó. Mt 6, 19-23

Trong cuộc sống có nhiều chuyện làm ta phải vất vả và tiêu tốn, dầu biết rằng nó chẳng bao giờ đem lại hạnh phúc trọn vẹn cho ta. Người ta gọi những cái đó là tiền bạc, tiện nghi, thú vui, địa vị, thăng thưởng… Những cái đó không có gì là xấu cả, nếu ta biết xử dụng tốt. Những thứ đó có thể mang lại cho ta ít nhiều hạnh phúc và tọai nguyện. Chẳng ai lại khinh miệt những thứ đó. Ta đâu phải là những thiên thần. Và những của cải trần gian có đó không phải để làm cho con người thoái hóa, nhưng là giúp thăng tiến.

Tuy nhiên nếu chỉ bám víu vào của cải và coi đó như tiền cọc cho ta tìm hớn hở và sống an bình thì lầm đường rồi. Người ta đã nói nhiều và nói đi nói lại điều này rồi. Chúng ta chịu tin đấy, nhưng chưa trọn vẹn, vì nếu không hẳn chúng ta sẽ chú tâm hơn nữa để tìm kiếm những thực tại khác, còn quý hơn cả những của cải trần gian, vì nó có thể làm cho ta thành những con người hạnh phúc.

Phải làm để sống, nhưng xin chớ để hết tâm thần vào của cải ở đời tạm này.