Thánh thiện phải khiêm nhu

1013

Có một tu sĩ mà người ta đồn thổi là thánh thiện, được đặc ân xuất thần và nhìn thấy Chúa. Tiếng đồn ngày càng lan rộng khiến Đức Giáo Hoàng phải lưu ý và sai thánh Philipphê Nêri lúc đó đang sống trong một tu viện ở ngoại ô thành phố Rôma đến nơi điều tra.

Đang khi thánh nhân đi đường thì trời mưa to, nước ngập đoạn đường ngài đi qua, và khi đến được tu viện nơi có tu sĩ được đồn thối là thánh thiện nhất, thánh nhân đã bị ướt đến tận đầu gối. Thánh nhân cho gọi vị tu sĩ thánh thiện đến để ngài gặp. Vừa nhìn thấy tu sĩ bước vào, thánh nhân đã ra lệnh ngay:

– Hãy quì xuống và cởi giày cho ta.

Vị tu sĩ này đứng im, mặt ngước lên trần nhà không trả  lời mà còn có thái độ như khinh khinh người vừa ra lệnh cho mình.

Thánh Philipphê Nêri không cần hỏi thêm câu nào nữa, ngài lập tức ra về và trình tại cho Đức Giáo Hoàng:

– Thưa Đức Thánh Cha, một người mà thái độ tự kiêu như vậy thì không thể nào là một vị thánh được.

Thánh Phaolô đã từng ca ngợi sự khiêm nhường của Chúa Kitô: “Ngài vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ” (Pl 2, 6-7).

Sự khiêm nhường của Thiên Chúa không chỉ đơn thuần là “quên” đi cái “tôi”, như khi người ta nói ông A, bà B khiêm nhường, cho dù ông A, bà B có khiêm nhường thật. Sự khiêm nhường của Con Thiên Chúa là sự khiêm hạ của Đấng là Thiên Chúa trở nên người phàm. Đó là sự KHIÊM HẠ đúng nghĩa. Nếu con người khiêm nhường thì trước sau họ vẫn là con người. Còn Thiên Chúa khiêm hạ đã trở thành người thật sự, sống giữa xã hội loài người như chính con người là con người.