Thăm hỏi

807
BÇnh viÇn Ung b°Ûu à Nµng °ãc xem là mÙt bÇnh viÇc Ùc áo vÛi chính sách miÅn gi£m viÇn phí cho bÇnh nhân nghèo cça Qu£ng Nam, à Nµng. Không chÉ v­y, ß ây còn có b¿p n miÅn phí phåc vå bÇnh nhân, thân nhân.¢nh: OÀN C¯ÜNG

Athur Tonne

Pai-di sau khi mổ xong liền được đưa vào phòng điều dưỡng, có ba người bạn của anh ta đến thăm bệnh, nghĩ rằng để cho tâm hồn của bạn được vui vẻ một chút, trong khi trò chuyện, họ nói cho anh nghe một vài chuyện lạ mà họ đã nghe.

– “Tôi nghe nói có một người sau khi mổ xong”, một người trong họ nói, “bác sĩ bỏ lại trong bụng bệnh nhân một miếng bông gòn, không cách gì khác hơn, chỉ có cách là phẫu thuật thêm một lần nữa, để lấy miếng bông gòn ấy ra”.

Người thứ hai nói: “Còn có một lần, bác sĩ bỏ quên cái kéo trong bụng bệnh nhân, cho nên chỉ có cách tốt nhất là mổ người bệnh ấy lại thêm một lần nữa”.

Vừa đúng lúc đó bác sĩ đã làm phẫu thuật cho Pai-di thò cái đầu vào, lớn tiếng hỏi: “Có ai nhìn thấy cái mũ của tôi không?”

Pai-di lập tức hôn mê.

Đi thăm hỏi mà không cao minh thì giống như một người giải phẫu không cao minh đem đồ vật bỏ lại trong não bệnh nhân, cần phải phí nhiều tâm lực chí khí mới có thể đem nó ra được.

Suy tư:

Tôi làm linh hướng cho một chi đoàn Đạo binh Đức Mẹ mỗi tuần họp một lần, và nghe mỗi thành viện báo cáo công tác trong tuần qua, điều báo cáo mà tôi nghe nhiều nhất, đó là công tác đi thăm gia đình giáo dân (hoặc người lương) lâu ngày không đến nhà thờ, có thành viên báo cáo: có gia đình khi nghe mình tới thăm họ, họ liền khoá cửa, lên lầu ngồi không thèm tiếp; có gia đình thì vẫn tiếp mình nhưng tỏ thái độ lạnh nhạt… Tại sao vậy? Mình đâu có làm gì họ đâu, tới thăm và mời họ đi nhà thờ lại mà thôi…!

Nguyên nhân không phải tại họ ghét mình, nhưng chính là ở chổ, khi chúng ta đến thăm họ với thái độ như thế nào? Có người đi thăm gia đình giáo dân, thay vì nói chuyện với họ để đánh tan ngờ vực, nghi kỵ giữa họ và nhà thờ, thì lại nói chuyện xấu người nọ kẻ kia; có người đi thăm giáo dân thì với bộ mặt kênh kênh ta đây là Đạo binh Đức Mẹ, cũng có nghĩa là người đạo đức, nói chuyện thì làm ra vẻ kẻ cả… thì làm sao mà lôi kéo họ đến nhà thờ chứ!

Đi thăm các gia đình thờ ơ với nhà thờ, là công việc khó khăn hơn đi thăm bệnh nhân nhiều, cần phải tế nhị và khôn ngoan trong cách ăn nói, và phải cầu xin Chúa soi sáng để biết phải nói gì với họ, và xin Chúa biến đổi tâm hồn họ; đó là sự khiêm tốn cần phải có của người làm công tác truyền giáo, họ cũng được gọi là những người đi thăm bệnh vậy!