Giảng Lễ

669

Bruno Hagspiel

Có một giáo sư người Mỹ lần thứ nhất được mời đến diễn giảng tại một trường đại học của Trung quốc, tại nơi diễn giảng có một vị thông dịch, dịch lời của ông ta thành tiếng Trung quốc và viết trên bảng đen.

Nhưng vị giáo sư đã chú ý, có một phần thời gian người dịch đều không ghi chữ nào cả. Sau khi diễn giảng kết thúc, vị giáo sư hỏi anh ta tại sao vậy.

Anh ta trả lời rất nhanh: “Lúc người diễn giảng nói ra điểm gì, chúng tôi mới viết”.

Suy tư:

Diễn giảng, tự nó đã nói lên tầm quan trọng rồi, mà diễn giảng trong thánh lễ lại càng quan trọng hơn, bởi vì bài giảng trong nhà thờ của một vị linh mục, không những là cổ võ cho một học thuyết giáo lý, một đường lối sống đạo, mà còn là rao giảng một niềm tin mà mình đã sống, đã cảm nghiệm.

Không phải giảng dài, giảng lâu là bài giảng hay. Một bài giảng hay là một bài giảng mà mọi người sau khi nghe xong, liền cảm thấy “thấm thía” với đời sống của mình, và họ cảm thấy hình như lòng mình được mở ra và quyết tâm làm lại cuộc đời mới.

Có linh mục rất lo lắng khi soạn bài giảng, vì không biết bài giảng của mình có được mọi người chấp nhận không? Lại có linh mục rất thoải mái khi soạn bài giảng, vì chính cuộc sống của ngài đã là một bài giảng, cho nên khi giảng thì ngài chỉ việc đơn sơ chia sẽ những cảm nghiệm của mình qua bài Tin mừng cho giáo dân nghe, thế thôi.

Mỗi ngày đều suy tư và thực hành Lời Chúa, thì bài giảng chỉ là bản sao lại mà thôi, lo gì chứ!

Nếu có lo, thì điều phải lo là: tôi đã sống những điều tôi sắp giảng, đã giảng và sẽ giảng cho giáo dân của tôi không?