Tại sao lại cười

695

Vis-nu là một trong những vị thần rất được người theo Ấn Giáo thờ kính. Những người có một niềm tin sâu sắc đều nhận ra thần Vis-nu trong tất cả mọi sự.

Một tín đồ nọ sống rất siêu thoát. Nhưng ông lại bị những người khác coi như là một người khờ dại.

Ngày kia, sau khi đã khất thực trong một ngôi làng, người tín đồ thánh thiện này ra trước cổng làng và ngồi bên vệ đường để ăn những của thiên hạ bố thí.

Ðang lúc ông dùng bữa thì một con chó đói từ đâu chạy tới. Người tín đồ bèn dành phần lương thực của mình cho con chó. Không mấy chốc người và vật trở nên đôi bạn thân.

Thấy cảnh kỳ lạ, dân chúng trong làng đổ xô đến xem. Nhưng một người trong đám đông lên tiếng:

– Có gì lạ khiến chúng ta phải mất giờ đến xem. Người này chỉ là một tên khờ khạo. Bởi vì hắn không phân biệt được người với thú vật.

Nghe thế, nhiều kẻ phá lên cười chế diễu, còn người thánh thiện điềm tĩnh trả lời:

– Tại sao các ngươi lại cười? Các ngươi không thấy rằng Vis-nu đang ngồi bên cạnh Vis-nu sao? Các ngươi không thấy rằng Vis-nu đang cho ăn và Vis-nu đang được cho ăn sao? Tại sao các ngươi lại cười, hỡi các Vis-nu?

Bài trích thơ gởi tín hữu Do thái.
Anh em thân mến, khi chiến đấu với tội lỗi, anh em chưa đến nỗi phải đổ máu và anh em đã quên lời yên ủi tôi nói với anh em, như nói với những người con rằng: “Hỡi con, con chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, và đừng nản chí khi Người quở trách con; vì Chúa sửa dạy ai mà Người yêu mến, và đánh đòn kẻ mà Người chọn làm con”.
Trong khi được sửa dạy, anh em hãy bền chí, Thiên Chúa xử sự với anh em như con cái: vì có người con nào mà cha không sửa phạt.
Ngày nay, hẳn ai cũng coi việc sửa dạy là nỗi buồn khổ, hơn là nguồn vui, nhưng sau này, nó sẽ mang lại hoa quả bình an công chính cho những ai được sửa dạy.
Vì thế, anh em hãy nâng đỡ những bàn tay bủn rủn và những đầu gối rụng rời.
Ðường anh em đi, anh em hãy bạt cho thẳng, để người què khỏi bị trẹo chân, nhưng được an lành.
Anh em hãy sống hòa thuận với hết mọi người, hãy ăn ở thánh thiện, chẳng vậy không ai được nhìn thấy Thiên Chúa.
Anh em hãy coi chừng đừng ai để mất ơn Chúa, đừng để một rễ cay đắng nào mọc chồi gây xáo trộn và làm cho nhiều người bị nhiễm độc. Dt 12, 4-7. 11-15