Số phận

786

Eugene Orowitz là một học sinh năm thứ năm của một trường trung học ở tiểu bang New Jersey Hoa Kỳ . Cậu ta có thân hình gầy ốm và chỉ cân nặng không đầy 45 ki-lô. Một hôm học sinh trong lớp có giờ tập ném lao. Sau khi nghe giáo viên hướng dẫn xong, học sinh lần lượt phải thực tập ném lao lần đầu tiên. Mỗi cây lao dài khoảng 2 thước. Các học sinh trung bình chỉ ném xa được khoảng từ 25 đến 27 thước. Bấy giờ giáo viên đòi Eugene ném lao. Cậu phải làm trước những cặp mắt khinh dể của bạn bè về thân hình gầy ốm của cậu. Đáp lại, Eugene mím môi im lặng và quyết tâm phải ném lao đi thật xa. Sau khi chạy lấy đà , cậu đã phóng mạnh cây lao về phía trước và nó đã vượt xa tới 50 mét, gấp đôi các bạn khác.

Trước kết quả bất ngờ này, bao nhiêu nụ cười khinh dể và những tiếng nói chế diễu đột nhiên im bặt và Eugene được giáo viên hết lời khen ngợi. Từ đó, biết khả năng của mình, mỗi ngày Eugene đều dành ra 6 giờ đến bãi đất trống phía sau nhà để tập phóng lao. Chỉ sau mấy tháng khổ luyện, Eugene đã nâng tầm ném lao của cậu lên 62 thước, thánh tích mà không một học sinh trung học nào khác trong cả nước đã đạt được. Sau đó, cậu còn dành được học bổng và được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở Nam California. Từ đây, anh sinh viên Eugene được khuyến khích tập luyện để chuẩn bị thi Ô-lym-pic quốc tế.

Nhưng rồi một điều không may đã xảy ra ; Một hômtrong một lần ném lao, Eugene đã bị tê bại tay và phải vào bệnh viện điều trị vì bị đứt dây thần kinh vai. Thế là chấm dứt phóng lao, chấm dứt học bổng và cũng chất dứt luôn mọi ước mơ của Eugene ! Eugene buộc lòng phải bỏ đại học và trở thành nhân viên bảo vệ một kho chứa hàng.

Rồi một hôm, anh tình cờ gặp được một nghệ sĩ đạo diễn của một đoàn kịch hát rong. Ông đạo diễn cho Eugene diễn thử và thấy anh có năng khiếu nên đã thâu nhận làm thành viên của đoàn. Nhận thấy nghề diễn viên hợp với sở thích, nên Eugene xin ghi danh theo học khóa đào tạo cấp tốc tại trường kịch nghệ. Sau đó, Eugene đã diễn vai một cậu bé hồn nhiên vui tính trong một vở kịch rất thành công, được mời diễn đi diễn lại nhiều lần ở khắp nơi trong suốt thời gian dài 14 năm trời. Từ thành công bước đầu đó, Eugene đã trở thành một đạo diễn thay cho ông thầy cũ về hưu để tiếp tục điều khiển trọn cả chương trình tạp kỹ. Chương trình này được khán giả mến mộ và được báo chí hết lời ca ngợi.

Từ một diễn viên, Eugene Orowitz đã hóa thân thành một đạo diễn xuất sắc. Đó là đạo diễn Michael Landon. Chính ông đã thuật lại câu chuyện về cuộc đời mình như đã nói trên. Nhờ bị tai nạn đứt dây thần kinh vai lúc đó bị coi như một thảm kịch, nhưng nó lại là một khúc quanh của cuộc đời. Nó giúp ông tìm thấy một nghề mới phù hợp và vượt xa mọi ước mơ của ông. Như vậy: Đau khổ tuy khó hiểu, nhưng sẽ ngày càng trở nên dễ hiểu hơn sau này.

Còn chúng ta, mỗi khi gặp đau khổ trái ý, thay vì kêu trách Chúa, chúng ta hãy khiêm tốn cầu xin và cậy trông phó thác vào tình thương của Chúa Cha, Đấng hằng quan phòng và luôn muốn chúng ta được hạnh phúc.

Nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin! Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. Mt 6,24-34