Qui luật đơn sơ

852

Thánh Bênêđictô là bổn mạng của toàn thể Âu châu.
Vào cuối thế kỷ thứ 5, đế quốc Lamã bị lung lay vì cuộc xâm lăng của những người mà thế giới Kitô tại Âu châu gọi là dân man di.
Một người thanh niên thuộc dòng dõi quí tộc tại miền trung nước Italia muốn trốn thoát khỏi cuộc loạn lạc nhiễu nhương ấy, cho nên đã leo lên ngọn núi Subiaco để dìm mình trong cuộc sống ẩn dật. Chính giữa nơi thanh tịnh thoát tục ấy anh chàng đã nghe được tiếng chúa phán tron tâm hồn: có nhiều giá trị của đế quốc Lamã cần phải được bảo tồn. Càng phải ra sức làm việc để đem lại sự thống nhất và văn minh cho các dân xâm lược ấy.
Lấy những thôi thúc ấy làm lý tưởng cho cuộc sống Bênêdictô, người thanh niên quí tộc ấy đã qui tụ xung quanh mình một số người đồng chí hướng và thiết lập tu viện đầu tiên tại Montecassino.
Chàng đã nói với Mauro, Placido và những người môn đệ đầu tiên như sau: “Chúng ta giam mình trong bốn bức tường kiên cố không phải là để xa cách những người khác, nhưng là để tiếp nhận từ trên cao ánh sáng của Chúa và thông đạt cho thế giới, để học hỏi một cách sâu xa hơn nền văn minh vừa Kitô giáo vừa nhân bản và làm cho nền văn minh ấy chiếu sáng giữa nhưng người anh em của chúng ta. Tôn chỉ của chúng t là thập giá và cái cày, bởi vì một dân tộc chỉ có thể phát sinh và lớn lên với sự cầu nguyện, nghiên cứu học hỏi và lao động”.
Những điểm chính trong qui luật của chúng ta là: Hát 7 lần một ngày để ca tụng Chúa và làm cho màn đêm tăm tối cũng được ấm cúng với lời ca tụng này. Thứ đến, mỗi ngày bỏ ra nhiều giờ để lao động ngoài đồng áng, học hỏi những sự trên trời và dịch lại những tác phẩm cổ điển. Sau cùng, phục vụ nhau như những người anh em của nhau, nhất là tại bàn ăn, là nơi vừa nghe đọc sách vừa thưởng thức chút rượu.
Vị thánh đã đưa ra những qui luật đơn sơ trên đây đã được chọn làm bổn mạng của toàn thể Âu châu, bởi vì nền văn minh của Kitô giáo hiện nay, nền văn minh nhân bản của thế giới ngày nay đã phát sinh từ chính lý tưởng cao quí ấy: sống chung trong yêu thương để ca tụng Chúa và phục vụ con người.

Những thập niên gần đây, các thống kê cho thấy con số người đi tu sút giảm nhiều nơi, đặc biệt ở các lục địa có điều kiện hơn về mặt kinh tế và kĩ thuật. Tại Châu Âu chẳng hạn, nhiều cơ sở nhà dòng ngày xưa chật không có chỗ nhận thêm người vào tu thì nay phòng trống rất nhiều. Hội Thánh băn khoăn, thao thức về tình trạng “khủng hoảng ơn gọi” này và nỗ lực nhiều cách để khơi dậy ý thức về việc cổ võ ơn gọi đi tu.

Tuy vậy, có một loại khủng hoảng ơn gọi khác trầm trọng, cấp bách hơn nhiều so với khủng hoảng ơn gọi tu trì. Đó là: khủng hoảng ơn gọi gia đình.
Khủng hoảng gia đình được gọi là trầm trọng và cấp bách vì nó là một nguyên nhân chính dẫn đến các vấn nạn xã hội. Lướt qua hoàn cảnh của những người phạm pháp trên các mặt báo thì sẽ thấy rõ đa số trường hợp xuất thân từ các gia đình có vấn đề. Ai có kinh nghiệm mục vụ cũng có thể thấy rõ điều này. Khủng hoảng gia đình còn kéo theo việc giảm sút ơn gọi đi tu. Từ đó có thể nói, phần lớn các khủng hoảng xã hội, Giáo Hội ngày nay bắt nguồn từ khủng hoảng gia đình.

Giữa cơn khủng hoảng của đời sống tu trì như người ta đang chứng kiến hiện nay tại hầu hết các nước tây phương, người ta lại thấy một dấu hiệu đầy hy vọng: các tu viện sống đời chiêm niệm vẫn tiếp tục thu hút thanh niên thiếu nữ. Giữa một thế giới dư dật, nhưng trống rỗng, hơn bao giờ hết, người ta càng ngày càng cảm thấy có nhu cầu phải cầu nguyện, phải sống kết hợp với Chúa.

Đời sống tu trì, dù bất cứ dưới hình thức nào đi nữa, cũng không là một lẫn trốn đầy sợ hãi trước thế gian… Người tu sĩ đích thực xa lánh thế gian, chứ không xa lánh con người. Người tu sĩ đích thực xa lánh sự sa đoạ của thế gian, để rồi kiến tạo một xã hội nhân bản hơn, dễ thở hơn, dễ sống hơn.

Đó không chỉ là sứ mệnh của những người được Chúa chọn cho cuộc sống chiêm niệm và cầu nguyện, mà cũng là sứ mệnh của mọi người Kitô. Người tín hữu Kitô luôn được mời gọi để thoát tục, để đi ngược lại tinh thần của thế tục, để tiêu diệt nơi mình những sức mạnh của sự dữ để ra sức kiến tạo một thế giới đáng sống hơn. Sống giữa thế giới, nhưng không thuộc về thế gian: đó là thế đứng của người Kitô. Ơn gọi và sứ mệnh của họ là kiến tạo Nước Chúa nghĩa là xây dựng những giá trị vĩnh cửu ngay trên chính những cái chóng qua ở đời này.