Nỗi oan

1046

Hakuin là một thiền sư nổi tiếng tại Nhật Bản, ông sống ẩn dật trên núi. Ngày kia, có một thiếu nữ con nhà gia giáo tại một làng chài, không chồng mà có thai. Cô nàng tuyên bố với mọi người rằng chính thiền sư Hakuin là tác giả của bào thai. Vừa nghe tin này, cả dân làng, do cha mẹ của cô thiếu nữ dẫn đầu, đã giận dữ kéo đến chòi của vị thiền sư. Họ la hét, chửi rủa vị thiền sư đủ điều… và bắt ông ta phải chịu trách nhiệm và nuôi nấng đứa bé.

Vốn điềm tĩnh, nhà sư chỉ biết mỉm cười thốt lên: “Thế ư?”. Ai cũng nghĩ đó là một cách chịu tội. Ai cũng nghĩ chính ông là tác giả của bào thai trong lòng người thiếu nữ. Danh tiếng vị thiền sư bị bại hoại thảm hại, và từ đó không một ai đến nghe ông ta thuyết giảng nữa.
Khi đứa bé chào đời, thiền sư Hakuin lặng lẽ đến nhận nó và đưa về chiếc chòi nghèo nàn của mình. Ông bồng lấy nó, nâng niu nó và chăm sóc nó như chính đứa con ruột của mình.
Nhưng rồi, nhiều năm sau, người thiếu nữ bỗng hối hận về hành vi của mình. Cô thú nhận rằng người cha của đứa bé chính là chàng ngư phủ trẻ trong làng.

Nghe tin này, ai ai trong làng cũng cảm thấy xấu hổ vì đã nghĩ xấu và nhục mạ một con người đáng kính. Một lần nữa, dưới sự dẫn đầu của cha mẹ thiếu nữ, cả làng kéo nhau đến chòi của vị thiền sư. Mọi người sụp lạy tỏ dấu sám hối vì đã xúc phạm đến thanh danh của vị đạo sĩ thánh thiện. Giữa lúc mọi người đồng thanh tuyên bố sự vô tội và cứu gỡ danh dự cho mình, vị thiền sư chỉ mỉm cười nói: “Thế ư?”.

Trình độ tu đức, khôn ngoan và đạo đức của vị thiền sư thật đáng khâm phục, vượt qua tính khí của con người.
– Nếu không có tu đức thì vị thiền sư sẽ oán trời trách người.
– Nếu không có sự khôn ngoan thì vị thiền sư sẽ hành xử như người thường là minh oan cho mình.
– Nếu không có đạo đức thì vị thiền sư sẽ “làm” đến nơi đến chốn, tức là kiện cáo những kẻ vu không cho mình…
Chỉ có những ai thấm nhuần đức ái thì mới có thể làm những việc phi thường như thế, bởi vì đức ái thì không tranh chấp, không hận thù, nhưng bao dung, tha thứ và nhẫn nại và yêu thương…