Nỗi buồn của chim sơn ca

1241

N2T

Mọi người đều công nhận chim sơn ca là con chim biết hát nhất trong rừng rậm, giọng ca của nó thánh thót du dương trầm bỗng, nghe rất vui tai.

Được mọi người ca ngợi, chim sơn ca rất phấn khởi, càng hát mạnh lên, hát mà không nghỉ.

Chẳng ngờ, chúng nhân bắt đầu dần dần chán ghét giọng ca của nó, nó không hiểu tại sao, bèn hỏi:

– “Thật là kỳ cục, trước đây không phải các người thích nghe tôi hát sao?”

Chúng nhân bất đắc dĩ nói:

– “Cô hát tất nhiên nghe hay rồi, nhưng hát từ sáng đến tối, chúng tôi còn phải ngủ chứ?”

– “Nhà tôi vừa mới xảy ra chuyện bất ngờ, chị còn được vui vẻ như thế, là cố tình không đến với tôi”.

Nhưng chim sơn ca, trái lại không nghĩ như thế, nó tức sôi lên nói:

– “Cái chính là lòng người dễ dàng thay đổi, yêu mới nới cũ đó mà”.

(Trích “Chuyện ngụ ngôn cho thời hiện nay”)

Suy tư:

Đúng là lòng người cũng có khi đổi trắng thay đen.

Biết bao nhiêu cô gái đã thất tình, chán đời vì người yêu đổi trắng thay đen, có bao nhiêu bạn bè lừa gạt nhau cũng chỉ vì lòng dạ đổi trắng thay đen?

Nhưng đó là chuyện của họ.

Chuyện của chúng ta, chính là lòng mình có đổi trắng thay đen hay không?

Chúng ta cậy vào tài năng, đối xử với bạn bè như cỏ như rơm, chúng ta có đổi trắng thay đen hay không?

Trước đây chúng ta rất hoà nhã với mọi người, như từ khi làm ông cha, làm bà phước, làm ông thầy, thì coi mọi người như là thuộc hạ không bằng, có phải chúng ta đổi trắng thay đen không?

Thay trắng đổi đen hay thay đen đổi trắng, không phải tự tâm chúng ta mà ra đó hay sao ? Có người trước kia chỉ là một người chân lấm tay bùn, nhưng khi có chút chức quyền thì hống hách với mọi người, trạng thái tâm lý biến đổi, tính tình cũng biến đổi theo, có phải là thay trắng đổi đen hay không?

Người ta bỏ mình, không thích đến với mình, thậm chí thấy mình ở đâu là họ tránh né, cũng có thể là lỗi của họ, mà cũng có thể là tại chúng ta quá thay trắng đổi đen ỷ vào tài năng của mình, để rồi bất cần mọi người hay chăng?

Hãy hỏi lòng mình khi mọi người tìm cách tránh mặt mình…