Nhường nhịn

1397

Nếu hai con dê gặp nhau nơi đoạn đường hẹp trên một dòng suối, chúng tàm gì? Chúng không thể quay lại và cùng không thể đi ngang qua nhau; vì không có một chỗ nhỏ để tránh. Theo bản năng, chúng biết nếu húc nhau, cả hai sẽ rơi xuống nước và chết đuối. Chung sẽ làm gì?  Thiên nhiên đã dạy chúng: một con nằm xuống và con kia có thể bước qua. Kết quả là cả hai tới đích an toàn.

Khi nóng giận ta thường “đa ngôn đa quá”. Hãy nhớ rằng: “Lời nói là bạc, im lặng là vàng”. Thánh Gia-cô-bê dạy: “Mỗi người phải mau nghe, đừng vội nói, và khoan giận” (Gc 1,19). Sách Gương Chúa Giê-su cũng dạy: ”Những điếu chưa nói là ta làm chủ nó. Nhưng khi đã nói ra rồi, là ta trở thành tôi tờ của nó”. Lời nói một khi đã ra ngòai cửa miệng sẽ khó lòng lấy lại được như người xưa đã dạy: “Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy” nên “Hãy uốn lưỡi bảy lần truớc khi nói”. Một khi làm chủ được lời nói, chúng ta sẽ sống an vui hạnh phúc hơn, sẽ dễ gây được thiện cảm với người chung quanh và sẽ sống hòa thuận với mọi người, sẽ áp dụng được phương pháp “đắc nhân tâm” để thành công trong mọi việc như ngưới đời thường nói: “một sự nhịn bằng chín sự lành”. 

“Một điều nhịn là chín điều lành” là một triết lý sống mà chúng ta cần phải rèn luyện từng ngày, ở mọi lúc, mọi nơi. Để học được chữ “nhịn” thì thực sự là rất khó, bởi vì bạn phải biết im lặng những lúc cần thiết, con người ta vốn thích nói hơn thích nghe, nhưng thực tế thì chúng ta có 2 cái tai và chỉ có 1 cái miệng mà thôi, điều đó có nghĩa là chúng ta phải nghe nhiều hơn nói. Nghe để thấy mình đúng và sai ở đâu để lần sau rút kinh nghiệm, nghe để người khác cảm thấy họ được tôn trọng. Nếu bạn làm được điều đó, bạn chắc chắn sẽ là người thành công!