Nụ cười

1979

Tại vùng kia có một anh quân nhân xấu xí. Ai nhìn anh cũng khinh bỉ chế giễu. Lắm ké bỉu môi mỗi lần gặp anh. Không ai muốn tiếp xúc với anh, không một ai làm bạn với anh. Anh sống cô đơn cả đời .

Khi anh chết, ngươi ta thấy một tờ di chúc trong hộc bàn:

 “Xin trao số tiền 10.000 đôla của tôi cho bé Kitty vì suốt cuộc sống, tôi không nhận  được nụ cười yên ủi nào của của bất cứ ai, ngoại trừ nụ cười của bé Kitty… trong một lần cô gặp cô ta đi học về. Đó là niềm vui duy nhất đời tôi khiến tôi đủ can đảm sống trọn cuộc đời cô đơn”.

Chúa Giê-su nói: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con thương yêu nhau”, Khi nói như thế Chúa đã cấp thẻ quốc tịch cho những kẻ thuộc về Người. Căn tính của những kẻ thuộc về Người không phải là mầu da, ngôn ngữ hay phong tục tập quán, nhưng là trái tim. Và người ta nhận ra thần dân của Người không phải bằng chiều cao, sức nặng, nhưng là bằng tình yêu.

Hôm nay, Chúa nói: “Ai yêu mến Thầy thì giữ Lời Thầy. Và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy”. Khi nói như thế Chúa Giê-su đang vẽ nên biên cương Nước Chúa. Biên cương này không xác định bằng rừng núi, sông biển, nhưng bằng tấm lòng. Chúa Giê-su không giới hạn Nước Chúa trong 4 bức tường nhà thờ vì Nước Chúa là Tình Yêu. Vì thế, điều quan trọng không phải là ở trong hay ngoài nhà thờ, mà là ở trong hay ở ngoài tình yêu. Ai ở ngoài nhà thờ mà ở trong Tình Yêu thì người ấy đã ở trong Nước Chúa. Trái lại, những ai ở trong nhà thờ mà không có Tình Yêu, thì người ấy vẫn còn ở ngoài Nước Chúa.

Như vậy chúng ta thấy trong xã hội của Chúa sẽ không còn phân biệt hữu thần với vô thần mà chỉ còn hữu tâm hay vô tâm nghĩa là có trái tim hay không có trái tim

Người hữu tâm là người có trái tim rộng mở, biết chạnh lòng thương xót, biết chia sẻ, phục vụ.