Đem lại nụ cười

1103

Sau một thời gian dài phục vụ khán giả anh hề già về hưu và sống cô đơn. Không còn ai nghĩ đến hoặc viếng thăm anh ta.

Trong cảnh cô đơn buồn đời đó, anh gặp một vũ nữ già cũng hết thời như anh và cũng đang sống cô đơn như anh. Anh bèn dùng hết tài sản, cũng như sức lực, trí óc để nâng đỡ cô vũ nữ này. Rốt cuộc, cô này thành công trong xã hội, có cả tiền tài lẫn danh vọng.

Nhưng éo le thay cô này lại không mảy may đoái hoài đến anh hề già, vị ân nhân của cô . Anh hề lại phải  sống trong cô đơn, nghèo khổ để cuối cùng, chết trong bệnh tật và đơn chiếc.

Nhưng trước khi chết, anh vẫn cảm thấy hài lòng vì suốt cả cuộc đời của anh, anh đã cố gắng dem lại niềm vui và nụ cười cho người khác.

Saint Exupery từng là phi công tham gia chống Phát xít trong Thế chiến thứ hai. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm “Nụ cười”. Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint- Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết như sau:

“Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: “Xin lỗi, anh có lửa không?”. Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: “Anh có con rồi chứ?”. Tôi đáp: “Có” và lôi từ trong ví ra tấm nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười!”.

Lời Chúa Giê-su: “Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu? Ngay cả người ngọai cũng chẳng làm như thế sao? Vậy anh em hãy nên hòan thiện, nhu Cha anh em trên trời là Đấng hòan thiện” (Mt 5,47-48).