Nhân quả

852

Đôi Vợ chồng nọ có một cửa hàng bán thực phẩm. Một hôm, anh đi chơi về hỏi vợ:
– Này em, khúc giò thiu đâu rồi ?
– Nhà đối diện mua rồi.
– Thế cây chả lụa bị chuột gặm đâu rồi ?
– Nhà ấy cũng mua rồi.
– Còn lon cà chua cũ năm ngoài đã quá hạn ?
– Nhà ấy cũng vét nốt !
Anh chồng hai tay ôm đầu than:
– Thôi rồi ! Anh được nhà ấy mời và đã ăn xong rồi ! 

Mỗi vị thánh đều có một cuộc đời đẹp và một cái chết đẹp. Có những cái chết để lại cho chúng ta ấn tượng sâu sắc…

Đọc hạnh thánh nữ Tê-rê-xa, ta thấy cả cuộc đời là một lời diễn giải Tin Mừng của Chúa: “Nếu anh em không quay trở lại mà nên như trẻ em, thì chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3).

Thánh nữ sinh ngày 2-1-1873 tại A-lăng-xông trong một gia đình công chức trung lưu, nhưng đạo đức, gồm 5 chị em: 4 gái, 1 trai. Cậu con trai chết từ nhỏ, Tê-rê-xa là em út. Năm 1888 vừa tròn 15 tuổi, chị vào Dòng Kín – với phép chuẩn tuổi của Đức Giáo Hoàng – để sống đời tận hiến, với 3 lời khấn: khó nghèo, vâng lời, trong sạch – cùng những phương pháp tu đức thời đó: ăn chay, hãm mình, đánh tội…

Thiếu dinh dưỡng do chay tịnh, lại thêm cái lạnh mùa đông-vì hãm mình, không xin thêm chăn áo, dù chính chị ruột làm bề trên, Tê-rê-xa đã bị ho lao:  chết dần phần xác!

Mặc cảm, đau đớn về tinh thần, vì bệnh hay lây, mọi người phải xa cách-ly, đĩa, muỗng… xài riêng! Tê-rê-xa đã vật lộn với cơn thử thách này.

Có những đêm thổ huyết, chẳng dám kêu ai, tự động dọn dẹp, nhưng 12 giờ đêm vẫn đi đọc kinh và làm mọi việc như những chị em khác…

Mỗi sáng chị hôn Thánh Giá đặt trên gối và thưa Chúa: “Chúa đã vác Thập Giá, bây giờ Chúa hãy nghỉ đi, để Tê-rê-xa đi vác Thập Giá”.

Hơi sức mỏi mòn, tới ngày 30-9-1897 chị hôn mê! Lúc tỉnh lại, chị kêu nóng quá, dù là mùa thu, chị xin mở cửa sổ ra; chị nhìn ra vườn: cây xanh và bầu trời lấp lánh sao. Những chòm sao mà có lần, hồi còn bé đi dạo với cha, chị đã chỉ lên chòm sao hình chữ T và nói với cha: “Cha xem kìa, tên con được viết trên trời rồi đó!”

Nếu người ta giống nhau ở cái chết, thì lại vô cùng khác nhau ở cách người ta chết và ở tình trạng tâm hồn khi chết!

Có cái chết nặng nề, tức tưởi, ray rứt của những người còn vướng vít những chuyện trần gian: danh, lợi, thú; có cái chết “nhẹ tựa lông hồng” của những người tuy ở trần gian mà “không thuộc về thế gian này”.

Về tình trạng tâm hồn, thì có biết bao kẻ chết mà hồn còn chất đầy tội lỗi, có khi là những trọng tội mà chẳng kịp ăn năn sám hối, chặng gặp được linh mục trong giờ sau hết, hay có gặp mà vẫn một mực từ chối trở lại như bức ảnh chết dữ đã trình bày cho chúng ta.

Trái lại, có biết bao kẻ “chết trong ơn nghĩa Chúa”, chết trong niềm an ủi hạnh phúc Nước Trời như thánh Gio-an đã viết trong sách Khải Huyền (Kh 14,13), cái chết đem lại niềm hãnh diện cho thân nhân, bè bạn và cả Hội Thánh.

Cái chết mà tác giả Thánh Vịnh 115 đã phải kêu lên:

“Đối với Chúa thật là đắt giá

Cái chết của những ai trung hiếu với Người” (Tv 115, 15)

Người ta vẫn nói “Sống sao chết vậy”! Ước mong mỗi người chúng ta biết sống lành, để cái chết trở thành một kết thúc đầy đủ ý nghĩa nhất của một  cuộc sống, chứ không phải chỉ đơn thuần là chấm dứt thời gian tại thế.