Chuyến du lịch

862

“Hãy sẵn sàng, vì vào chính giờ các ngươi không ngờ, thì Con Người sẽ đến” (Lc 12,40)

Mặc dầu là một người Công giáo, bà ta đã lấy một người đàn ông vừa ly dị với vợ cũ.

Mười mấy năm chung sống bên ông ta là mười mấy năm bà khắc khoải, ưu tư về phần riêng của mình. Nhất là, bà đã không thuyết phục được người chồng cho các con rửa tội!

Mỗi năm, bà đều nảy lên ý định cắt đứt mối quan hệ tội lỗi này trở về với Chúa, nhưng lần nào cũng có lý do khiến bà nấn ná, trì hoãn…

Lần này, bà có vẻ mạnh mẽ hơn: bà lấy giấy bút, quyết định sẽ viết cho ông chồng biết rõ ý mình. Giữa lúc bà đang loay hoay như thế thì người chồng về. Ông hớn hở báo tin: “Anh vừa trúng mánh lớn, anh đã mua vé đi châu Âu rồi, chúng mình sẽ có một chuyến du lịch tuyệt vời…”

Thế là, lặng lẽ và nhanh chóng, bà thảy giấy bút vào ngăn kéo, nhủ thầm: “Thôi,  hãy tạm hoãn quyết định ấy lại, ít nhất là sau chuyến du lịch này”.

Thế nhưng, sau cái hôn nồng cháy, người chồng vừa buông bà ra, thì bà thấy ngực đau buốt. Cơn nhồi máu cơ tim đã đưa bà vào chuyến du lịch về cõi đời đời.”

Chúa nói: ”Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến, ngày ấy đến như kẻ trộm. Vì chính giờ phút anh em không ngờ, Con Người sẽ đến” Mt.24,42-44

– Vì thế, thánh Phaolô nói:

  • “Hãy run sợ và gia công lo việc cứu rỗi chính mình” (Pl.2,12).
  • “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm mọi sự để tôn vinh Thiên Chúa” 1Cr.10,31

– Người như thế, là người luôn tỉnh thức, vì biết chia thời giờ trong ngày Chúa ban theo ý Chúa – Lc.4,40t. Cụ thể:

Có giờ dự Lễ – cầu nguyện.

Có giờ sống Lời Chúa dạy – làm chứng cho Chúa ngay trong công việc hằng ngày.

Có giờ đi làm kiếm tiền – phục vụ đời sống thể xác của mình và của mọi người.

– Một người:

  • Dành hết thời giờ, để đi dự Lễ – không đúng.
  • Dành hết thời giờ, để đọc kinh cầu nguyện – hoàn toàn sai.
  • Dành hết thời giờ, để kiếm tiền – càng không đúng.

Chúa nói: “Người đầy tớ trung tín và khôn ngoan, ông chủ đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng lúc và phải thời” (Mt.24,45-46).

– Cụ thể, người Kitô hữu chính là người đầy tớ của Thiên Chúa, biết xác định rằng của cải Chúa ban phải dùng vào 4 mục đích:

Đóng góp xây dựng Hội Thánh và phát triển Tin mừng (x GLHT số 2041-2043).

Nuôi sống bản thân đủ đảm bảo sức khỏe để phục vụ tốt, không hà tiện, không xa xỉ (x St.2,16)

Tạo phương tiện phục vụ đồng loại hữu hiệu nhất (x Lc.19,11t).

Chia sẻ cho người không có khả năng tự kiếm sống: người già yếu, bệnh tật… (x Mt.25,31-46).

– Đúng lúc và phải thời là:

  • Khi tôi đang ốm nặng, tôi phải dồn hết tiền bạc, để lo cho sức khỏe của tôi.
  • Hoặc nhà thờ đang xây, thì tôi phải dẹp nhu cầu riêng của tôi, để đóng góp xây dựng nhà thờ.
  • Hoặc có một người đang hấp hối, nhưng họ quá nghèo, họ đang cần tiền mua một chai nước biển, mà nhờ đó có thể cứu sống họ, thì dù nhà thờ đang xây cần đóng góp, hay tôi đang cần đầu tư vào công việc, thì cũng phải gát lại để cứu người nghèo kia.

Người nào sống được như thế, họ là đầy tớ khôn ngoan và trung tín của Chúa.

Ngược lại, nếu họ nghĩ rằng còn lâu mới đến ngày phán xét, nên cứ ăn uống, chơi bời, phóng đãng, thì Chúa nói: “Tên đầy tớ xấu xa nghĩ bụng: ‘Còn lâu chủ ta mới về’, thế là hắn bắt đầu đánh đập đồng bạn và chè chén với bọn say sưa, chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết và ông sẽ loại trừ hắn ra, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng” (Mt.24,48-51).