Người thợ bạc

901

Xưa có một người thợ bạc sau nhiều năm học việc thành tài, khăn gói quay về cố hương dự định mở một tiệm nhỏ mưu sinh.

Lộ trình về quê xa thẳm, dọc đường anh hành nghề lai rai để kiếm sống qua ngày. Anh gặp gì làm đó, việc khá nhọc nhằn mà thu nhập rất thấp, song cũng kiếm đủ ba bữa qua ngày.

Một hôm, anh đang hành nghề tại một làng quê nọ, thì có một vị quan tìm tới, tay cầm cái mũ vua, bảo:

– Hoàng thượng cưỡi ngựa đi săn gần đây, sơ ý làm rơi mũ, ngọc trên mũ bị tróc, ngươi có thể chỉnh lại chăng?

Anh thợ đáp:

– Thuở giờ tôi chưa từng thấy qua mũ vua, chưa từng làm việc này, nhưng chắc là không khó, để tôi thử xem sao?

Thế là anh thợ đón lấy cái mũ từ tay vị quan, chưa đầy mươi phút đã sửa xong, không những đã khéo mà còn đẹp như mới. Vị quan mừng lắm, thưởng vàng bạc cho anh thật hậu rồi cáo từ ra về.

Anh thợ được món tiền lớn, ngẩn ngơ nhìn theo quan một lúc lâu rồi mới sực tỉnh tiếp tục lên đường. Anh lại làm tiếp những việc tạp, tất nhiên, tiền lương thu được chẳng bằng một góc số tiền anh sửa mũ vua. Nhẩm tính xong anh tự nhủ: Về đến quê, ta mở tiệm chỉ sửa mũ vua thôi, chẳng cần làm gì khác.

Lòng hân hoan, anh vừa đi vừa huýt sáo, khi đi ngang qua khu rừng, anh bỗng nghe có tiếng rên rỉ thật to, nhìn quanh quất thì phát hiện có con cọp già đang ngồi bưng miệng nhăn nhó coi bộ đau đớn lắm.

Vừa thấy cọp, anh sợ đến hồn vía lên mây, chực co giò bỏ chạy.

Nhưng con cọp kêu anh lại, hiền lành bảo:

– Này bạn, xin hãy cứu tôi! Răng tôi bị sâu ăn thủng một lỗ đau quá trời, anh làm ơn trám hay nhổ cho tôi có được không? Nếu như anh chịu giúp, tôi rất mang ơn và nguyện báo đáp trọng hậu.

Anh thợ nói:

– Tôi sợ giúp xong, ông quay lại xơi tái tôi thì nguy to!

Cọp lắc đầu nguầy nguậy:

– Không! Không có chuyện đó đâu, tôi xin hứa danh dự với anh đấy! Không những tôi chẳng hại mà còn tặng anh nhiều châu báu nữa! Anh thợ nghe nói bùi tai, dốc sức nhổ răng cho cọp.

Con cọp giữ đúng lời hứa, tặng cho anh thợ nhiều thức ăn và châu báu thu thập được bao năm.

Anh thợ từ giã cọp lên đường, lòng vui khôn xiết, nghĩ thầm: Có ai dè nhổ răng cho cọp dễ dàng và lãi to đến vậy? Nhất định về quê ta chỉ cần l àm hai việc này là đủ phát tài.
Về đến quê, anh thợ đem tiền vị quan và con cọp cho, tậu được cái tiệm nhỏ, cho đề bảng thiệt to: “Chuyên sửa mũ vua, nhổ răng cọp”.

Hàng ngày anh thợ ngồi trước cửa tiệm đợi quan và cọp đến, thế nhưng đợi cả năm, cũng không thấy bóng dáng một vị khách nào. Cuối cùng, anh đành phải đóng cửa tiệm, giải nghệ.

Thánh Giacôbê đã viết: Bây giờ, hãy nghe tôi, những kẻ nói: “Hôm nay hoặc ngày mai, chúng ta sẽ đi đến thành nọ thành kia, sẽ ở lại đó một năm và buôn bán kiếm lời”. Trong khi các người không biết cuộc đời mình ngày mai sẽ ra sao. Thật vậy, các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi. Thay vì nói: “Nếu Chúa muốn, chúng ta sẽ sống và làm điều nọ điều kia”, thì các ngươi lại tự phụ vì những chuyện khoác lác của mình. Mọi thứ tự phụ như thế đều xấu. vậy kẻ nào biết làm điều tốt mà không chịu làm thì mắc tội. Giacobe 4.13-17

Ðây không phải là một cái nhìn bi quan nhưng là một nhận định thực tế. Chúng ta chỉ có thể biết được sự việc cho đến giờ phút hiện tại. Những gì xảy ra trong tương lai tiếp theo chúng ta cũng không rõ. Đúng hơn, chúng ta có thể dự phóng là sẽ có gì xảy ra nhưng những gì xảy ra đó không nằm trong sự kiểm soát của chúng ta. Giả sử Bạn đang lái xe, Bạn biết Bạn sẽ đi đến đâu, sẽ làm gì… Nhưng đi được đến đó và làm được điều mình dự tính hay không đó là việc khác. Sự việc có thể xảy ra mà không thể ngờ trước được.

Nhưng rồi lại dẫn đến một tâm trạng nơi chúng ta: Nếu cứ nghĩ giây phút tiếp theo ra sao không ai biết thì ai còn dám tính toán việc gì cho tương lai ? -Chúng ta không thể chỉ suy nghĩ như vậy rồi không dám tính toán, hay hoạch định gì cho tương lai. Chúng ta phải sống, phải tính toán, phải hoạch định chương trình, nhưng phải làm những việc đó trong ý thức là tương lai không nằm trong tay chúng ta. Hoạch định, dự tính là điều cần thiết, nhưng Bạn có hoạch định và dự tính trong ý thức là dù mình tính như vậy nhưng có thể mình không đạt được điều mình dự tính không?

Thánh Kinh ghi lại câu chuyện về một người giàu có, công việc làm ăn phát triển, người đó dự định nhiều điều cho tương lai nhưng người đó quên đi một yếu tố quan trọng đó là người đó không thể kiểm soát ngay cả đến sự sống mà người đó đang có:

Người giàu kia trúng mùa, thu hoạch hoa lợi dư dật. Kho lúa quá đầy, không còn chỗ chứa thêm, ông phải suy tính mãi. Cuối cùng ông quyết định. Ðược rồi, ta sẽ phá nhà kho cũ, xây kho mới lớn hơn. Như thế sẽ có đủ chỗ chứa tất cả của cải hoa lợi. Xong xuôi ta sẽ tự nhủ. Của cải nầy có thể tiêu dùng hàng chục năm. Thôi, ta hãy nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi. Nhưng Thượng Ðế bảo, Ngươi thật dại dột. Tối nay ngươi qua đời, của cải dành dụm đó để cho ai? (Luca 12:16-20).

“Tối nay ngươi qua đời, của cải dành dụm đó để cho ai?” Ðây là câu hỏi mỗi chúng ta cần đặt ra trước khi tính toán hay hoạch định bất kỳ điều gì. Như vậy chúng ta phải hoạch định tính toán trong ý thức là có một ẩn số trong đời sống. Ẩn số đó là sự phó thác nơi Cha trên trời.