Chiếc bánh sẻ chia

976

Louis, bá tước miền Bourgogne, vốn là cháu ruột của vua Louis XIV, ngay từ thời thơ ấu đã nổi tiếng là một cậu bé giàu lòng nhân hậu: Sau này, khi đang làm quan tại triều đình, một hôm, ông đi từ nhà riêng ở tỉnh đến cung điện Versailles đúng vào lúc thủ đô Paris xảy ra nạn đói dữ đội. Đám đông những người nghèo khổ trông thấy ông, vội chạy đến xin ông giúp đỡ cái ăn cái uống. Thoạt đầu, sau khi bàng hoàng trước cảnh tượng đáng thương, ông xuống xe giốc hết tiền bạc mang theo để chia sẻ cho mọi người

Thấy vẫn không thấm vào đâu, ông nhanh nhẹn gỡ hết những huân chương và huy chương có nạm ngọc quí và dát vàng chói lói đang đeo trên ngực, rồi quay lại bảo người hầu cận:

– Ta làm quan lớn trong triều mà không biết đến tình cảnh trăm họ, để đến nỗi xảy ra nạn đói thê thảm như thế này, quả thật đáng tội với dân với nước. Ta không đáng được đeo những thứ vinh quang bề ngoài này nữa. Anh hãy cầm lấy tất cả, rồi chạy đi tìm cách bán hết cho ta, lấy tiền mà mua bánh mì và đem lại đây phân phát giúp ta.

Trong cuộc tranh luận với những người Capharnaum, Chúa Giêsu muốn mặc khải cho họ biết Chúa Cha đã ban cho tổ tiên họ “bánh bởi trời”, bánh nuôi họ khỏi cơn đói khát giữa sa mạc, song Chúa Giêsu mới là “bánh hằng sống từ trời xuống”, bánh đem đến sự sống đời đời, vì đây mới là chính sự sống của chính Thiên Chúa. Khi đọc Kinh Lạy Cha, chúng ta “xin cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày” và chúng ta thường nghĩ đến lương thực nuôi sống thân xác. Lương thực trần thế tuy thật cần thiết cho sự sống thể xác hôm nay, nhưng sự sống trần thế còn cần phải được biến đổi mỗi ngày để sau cùng được phục sinh với Chúa Kitô trong đời sống vĩnh cửu. Và điều đó chỉ có thể thực hiện nhờ lãnh nhận Lương Thực Thần Thiêng là Mình Máu Đức Kitô.

Quả vậy, Thánh Thể không phải là lương thực để nuôi thân xác, nhưng là lương thực cần thiết cho cuộc sống thiêng liêng của chúng ta. Đây là lương thiêng bởi trời, chứ không phải là lương thực trần thế. Lương thiêng ở đây chỉ sự sống đích thực mà Chúa Kitô thông ban tất cả những ai đến với Ngài và khao khát sự sống của Ngài.

Tuy nhiên, lương thực ngày mai không loại trừ lương thực trần thế. Thánh Thể bao gồm tất cả những gì mà thân xác chúng ta cần cho cuộc sống hôm nay, vì chúng ta vẫn là kẻ đang sống trên trần thế và đang hướng về Bàn Tiệc Nước Trời. Nơi đó, những ai đang đói khát sẽ được no thoả, và sẽ được hưởng sự sống vĩnh cửu trong Nước Thiên Chúa.

Chúng ta hãy thinh lặng vài phút để suy xét về việc chúng ta lên rước lễ : Tôi có ý thức về sự hiện diện thực sự của Chúa không ? Tôi có đón nhận Chúa Giêsu Thánh Thể như nguồn trợ lực thiêng liêng và dấu chứng về sự phục sinh mai sau không ?

Anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải thể hiện sự hy sinh, cho đi của mình, đặc biệt đối những người bất hạnh trong xã hội, làm xoa dịu nỗi thống khổ của họ. Với cách sống đó, chúng ta như thể trở nên một “tấm bánh được bẻ ra” cho mọi người.

Nhưng làm sao loan truyền sự chết của Chúa Kitô ?

Chúng ta biết rằng, chúng ta là những viên đá sống động của đền thờ Thiên Chúa. Chúng ta được hiệp thông với Chúa Kitô, như thể những giọt rượu nho được biến đổi thành Máu Thánh Chúa Kitô, chúng ta nên một với Ngài trong cái chết vì con người và để phục vụ cho con người. Trong hành vi hy sinh và phục vụ người khác vì lòng yêu mến, Mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu được nối dài ở mọi thời và mọi nơi. Làm điều đó là chúng ta loan truyền việc Chúa chịu chết, như lời thánh Phaolô trong thư Côrintô mà chúng ta vừa nghe đọc.

Chúng ta hãy thinh lặng vài phút để xét xem : đã có khi nào tôi chấp nhận như một “tấm bánh được bẻ ra” cho mọi người hưởng dùng, không đòi hỏi, không đặt điều kiện không ? Và đã có khi nào tôi thực sự chấp nhận chết đi chính mình, chết đi ý riêng, chết đi những sở thích riêng vì niềm vui của người khác không ?