Người bạn già

1492

Tôi sống trên đỉnh một ngọn đồi, còn sức khỏe thì càng lúc càng yếu. Một hôm, tôi ra vườn nhổ cỏ lau và tỉa lại hoa lá. Được một lúc, tôi cảm thấy mệt nên ngả người trên bãi cỏ nghỉ ngơi Tôi nằm bệt trên cỏ như hồi còn bé tôi vẫn thường làm và thiếp đi lúc nào không biết: 

Nhưng chợp mắt chưa được bao lâu, chợt tôi có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào tôi Tôi mở to mắt ra, trước mặt là ông hàng xóm mà tôi chưa một lần trò chuyện. Ông đang thở hổn hển và luôn miệng hỏi:

– Ông bạn, ông bạn có sao không? Có sao không?

Thì ra ông hàng xóm trông thấy tôi nằm lăn quay ra như thế, tưởng tôi bị đột quị hoặc lên cơn đau tim gì đó nên ông vội chạy một mạch đến đây để xem xét.

Khi hiểu ra, tôi cảm thấy ngượng và lúng túng, nhưng bù lại trong lòng thấy cảm động vô cùng. Còn ông bạn của tôi thở ra nhẹ nhõm và rồi ông cũng nằm xuống cạnh tôi Chúng lôi lim dim đôi mắt và nằm yên được một lát, chợt ông cất tiếng:

– Cám ởn ông đã ra đây nghỉ để tôi được thấy ông. Bầu trời đẹp quá, và thú thật tôi cũng không còn nhớ đã bao lâu rồi lôi không được ngắm nhìn bầu trời như thế này .