Chuyện nhỏ hóa không

837

Sau khi thắng trận lớn, Sở Trang Vương mở đại yến khao tướng sĩ để tưởng thưởng công lao và lòng trung thành. Vua truyền cho các cung nữ của mình ra hầu tiệc, đang ăn bỗng một trận gió làm đèn đuốc tắt hết. Lợi dụng bóng tối, một quan đại phu ôm chầm lấy người đẹp đang chuốc rượu cho mình và hôn. Người đẹp chính là nàng Hứa Cơ đang được nhà vua sủng ái nhất. Hứa Cơ bèn giật đứt giải mũ của vị quan ấy và đem trình vua xin ngài trừng trị đích đáng.

Thay vì phẫn nộ, vua ra lệnh cho các quan đều phải bỏ giải mũ hết khi đèn sáng. Không ai hiểu tại sao ngoài ba người liên quan. Sở Vương nói: 

– Trong nguy biến, các quan đã liều thân vì nước, khi vui say, các quan quên lễ phép một chút, có sao đâu? Lẽ nào vì một chuyện nhỏ mà quên đi lòng hy sinh cao cả của người khác.

Hai năm sau, nước Sở đánh nhau với nước Tấn. Đánh luôn năm trận mà trận nào cũng có một viên quan võ liều chết xông ra phía trước, đánh rất dũng cảm làm cho quân Tần phải lui binh. Nhờ vậy, quân Sở đại thắng. Sở Trang Vương lấy làm lạ, bèn hỏi:

– Trẫm đãi khanh cũng như mọi người khác, cớ sao khanh lại hết lòng giúp trẫm như vậy?

Võ quan trả lời: 

– Thần rắp tâm đem tính mạng dâng cho bệ hạ đã lâu nhưng nay mới có dịp đáp đền nghĩa xưa. Thần đây chính là người ngày xưa đã bị giật đứt giải mũ mà bệ hạ không nỡ hành tội .

+ Phê bình kẻ đi họp trễ với thái độ gay gắt sẽ làm cho ngừơi đến trễ cảm thấy xấu hổ và bị tổn thương, làm bầu khí buổi họp nặng nề và có thể nhóm viên sẽ bỏ không đi sinh họat nhóm..

+ Lờ đi và coi như không có chuyện gì sẽ làm cho ngừơi sai lỗi và mọi người không ý thức đi trễ là sai và từ đó nhiều người sẽ bắt chước đi họp trễ khiến Nhóm khó lòng thăng tiến..

+ Tố cáo trước tập thể để yêu cầu xử lý sẽ làm cho sự việc nên nghiêm trọng không cần thiết.

+ Nhắc nhở và phân tích nhẹ nhàng lợi hại của việc đi họp trễ: sẽ giúp người có lỗi nhận ra lỗi của mình và tự sửa.