Ngạo mạn

810

Philippe, vua nước Macédoine, khi đang đem quân vây thành Méthonne, có một tên cung thủ đại tài tên là Aster đến xin vào đội tinh binh của nhà vua. Người ấy khoe rằng tài nghệ cung tiến hay lắm, chim bay dầu lẹ đến bực nào, y bắn cũng không sai bao giờ. Vua ghét đứa khoe mình nên phán rằng: Được, để bao giờ ta đánh trận với chim sẻ, bấy giờ ta sẽ dùng đến tài ngươi.

Aster nghe câu nói mỉa mai ấy, lấy làm căm tức vô cùng, liền chạy thẳng vào thành bị vây chờ dịp trả thù.

Một hôm, Aster đứng trên bờ thành, thấy vua Philippe đang đi kinh lý các trại quân đóng ngoài thành, liền lấy một cây tên, viết vào mấy chữ: “Gởi cho con mắt bên hữu vua Philippe”, rồi bắn xuống. Tên trúng giữa mắt phải của vua. Vua sai sứ cầm chiếc tên vào trả lại trong thành giặc, phê lên trên mũi tên rằng: “Ta mà lấy được thành này, Aster sẽ bị xử giảo”. Sau quả y lời.

Vua Philippe, thật đã mua cái thú được nói một lời ý vị. Nhưng mà, Aster lại mua rất đắt cái thú trả được thù.

Lòng hiềm thù nhiều khi nó khuynh đảo chúng ta và đưa đến chỗ bại. Cái tính châm biếm người ta cũng nguy hiểm không kém. Đành rằng nói được những câu thâm trầm, khiến cho kẻ khác sợ ta, nhưng sợ thì ít mà lòng oán hận lại nhiều. Những lời nhạo báng để lấn áp người, để thỏa lòng tự ái của mình khiến cho lòng người bị cham đau khổ không thể quên được. Thường thường người ta có thể tha thứ cho ta một cái tội ác dễ hơn là tha thứ một lời nói độc.

Bởi điều nầy, chúng ta biết được tình yêu thương: Ấy là Ngài đã hi sinh mạng sống vì chúng ta. Vậy, chúng ta cũng phải hi sinh mạng sống vì anh em mình. Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đang túng thiếu mà chẳng động lòng thương thì làm thế nào tình yêu thương của Đức Chúa Trời ở trong người ấy được? Hỡi các con bé nhỏ, chớ yêu thương bằng lời nói và miệng lưỡi, mà phải yêu bằng việc làm và sự chân thật. (I Gioan 3:16-18)

SHARE
Previous articleBa điều khó
Next articleCon chiên