Cây diêm và cái hộp

1638

Trong bếp có 1 que diêm bé nhỏ.  Cũng như những cây diêm khác, nó sống trong hộp diêm, nhưng nó lại không nhìn đời như những cây diêm khác. Nó nghĩ:  “Ta sinh ra là để mang ánh sáng cho đời.  Chả lẽ ta mà lại phải nằm trong cái hộp chật chội này ư?  Ở đây nhiều diêm quá, ta dễ dàng bị lẫn lộn trong bọn họ.  Không, ta sẽ đi khỏi nơi đây. Ta sẽ tìm cho mình một chỗ tốt hơn.”

   Khi người ta mở hộp diêm, nó lặng lẽ rời khỏi hộp và khi trời tối, nó bắt đầu lên đường. Nó đi một hồi lâu. Bếp đối với nó là cả 1 giang sơn rộng lớn. Que diêm bước đi đến mệt lả. Cuối cùng, nó bước tới chỗ kê cái tủ bếp.

   – Xin chào, Xếp đi đâu mà khuya khoắt thế này?

   Bỗng Diêm nghe thấy giọng ai đó hỏi.

   – Đây là đâu thế này?  Nó hỏi lại.

   – Vùng tủ bếp, địa phận ngăn thứ hai. Thìa, cà-phê giải thích. 

   – Thế Xếp mới đến vùng này lần đầu à?

   – Vâng, lần đầu. Diêm nhấn mạnh. Thậm chí chưa có khi nào tôi được nghe nói về vùng này.  Thế có những ai đang sống ở đây?

   – Cốc, Chén, Dao, Nĩa, Thìa…

   – Có vẻ hợp với tôi đấy, tôi sẽ ở lại đây.

   Và ngay lập tức, nó tự giới thiệu:

   – Que Diêm! Có lẽ các vị chưa được biết danh?

   – Không, chúng tôi không biết!  Thìa ta thật thà thừa nhận.

   -Ôi, sao lại lạc hậu thế!  Diêm bối rối. Chẳng lẽ các vị sống không cần có lửa ư?

   – Chúng tôi không cần lửa.

   – Vậy thì tôi sẽ sống với các vị và sẽ cho các vị biết thế nào là lửa.

   Và cây Diêm đăng ký hộ khẩu tại vùng này. Lúc đầu, dân cư ở đây rất ngạc nhiên trước sự có mặt của nó. Sau đó, người ta quen dần. Thậm chí có một số người còn tỏ ra rất kính nể nó.

   – Cây Diêm không phải loại tầm thường như tất cả chúng ta. Mấy cái cốc xì xèo. Que Diêm sẽ cho chúng ta lửa.

   Thời gian trôi qua, nhưng Diêm vẫn chưa làm được cái việc mà người ta trông chờ ở nó.

   “Tôi sẽ mang lửa tới, tôi sẽ mang lửa tới”. Nó nói vậy nhưng rồi chả mang tới cái gì hết. Mà làm sao nó mang lửa tới được khi nó đã đi quá xa khỏi cái hộp diêm. Không có vỏ hộp thì làm sao mà nó cháy được nữa?”

Sưu tầm

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó. Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời”. Mt 5, 13-16

Giáo Hội là muối và ánh sáng thế gian. Mỗi Kitô hữu tự bản chất cũng là muối và ánh sáng của thế gian. Họ sẽ đánh mất bản chất mặn của muối và tia sáng của ánh sáng, nếu chỉ vì một chút lợi lộc vật chất, một chút dễ dãi, mà họ thỏa hiệp với những gì đi ngược chân lý của Chúa Giêsu. Một cách cụ thể, người Kitô hữu sẽ không còn là muối và ánh sáng, nếu theo dòng chảy của xã hội, họ cũng lọc lừa, móc ngoặc, dối trá.