Cắt thịt tặng vợ

876

Hoàng đế hạ lệnh đem thịt tặng thưởng cho các đại thần, đã muộn rồi mà viên quan quản lí không đến phân chia, Đông Phương Sóc bèn lấy kiếm cắt thịt, nói với các đồng liêu : “Mùa oi bức nên về sớm một chút”. Bèn đem thịt trở về nhà.

Ngày hôm sau, có người nói ra chuyện này, hoàng đế liền triệu Đông Phương Sóc lại tra hỏi, Đông Phương Sóc lột mũ quỳ xuống tạ tội, hoàng đế nói :

–  “Ông đứng dậy và nên tự trách mình”.

Đông Phương Sóc lại quỳ xuống lạy, nói :

–  “Đông Phương Sóc hỡi là Đông Phương Sóc hỡi, đón nhận phần thưởng gấp gáp không thể chờ được, vô lễ biết bao à !

Lấy kiếm cắt thịt, anh dũng biết bao à !

Cắt thịt không nhiều, liêm khiết biết bao à !

Về nhà tặng vợ, yêu thương biết bao à !”

Hoàng đế cười lớn:

– “Ta kêu ông tự mình trách mình, nhưng ông lại nói để khen ngợi mình !”

Rồi lại tặng thưởng cho Đông Phương Sóc 100 vò rượu, 100 cân thịt, để ông ta đem về tặng vợ.

                                                                                                          Hán thư

Suy tư :

Đông Phương Sóc không biện tội cho mình, cũng không xin tha tội. Ông chỉ thành thật nói lên tâm trạng của mình mà thôi, thế là ông ta không bị phạt, không bị cách chức, trái lại còn được vua thưởng rượu và thịt đem về.

Thành thật là một đức tính tốt, không những trong cuộc sống thường ngày, mà ngay cả trong đời sống linh đạo tu đức. Thành thật làm cho tâm hồn chúng ta được thoải mái, bình an và vui sướng.

Người đời cần sống thành thật với nhau, các tu sĩ nam nữ cần sống thành thật hơn người đời gấp bội, vì bản chất của các tu sĩ là thành thật, không những thành thật với mọi người, mà cần phải thành thật ngay cả với chính bản thân của mình nữa.

Người thành thật với chính mình là người luôn làm theo sự chỉ dẫn của lương tâm, là người không hay tìm lí lẽ để biện minh cho việc làm sai trái của mình, nhưng là người biết nói có khi đối diện với sự thật, và biết nói không khi áp lực của tên cám dỗ rình mò vây quanh…

“Lạy Chúa, xin cho chúng con là những môn đệ của Chúa biết luôn sống thành thật, không những thành thật với hết mọi người, mà thành thật ngay chính với bản thân của mình, bởi vì thành thật với chính mình là một đức tính can đảm để chúng con dành được Nước Trời…”

   Lm.Giuse Maria Nhân Tài,csjb.