Một ly sữa

1033

Có một cậu bé nghèo làm nghề bán hang rong để  kiếm tiền ăn học. Một ngày nọ, nhận thấy mình chỉ còn có mỗi một hào mà bụng thì đang đói cồn cào, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ trẻ đẹp ra mở cửa. Cậu bé ngượng ngùng không dám xin bữa ăn, chỉ dám xin được uống một cái gì đó.

Người phụ nữ đoán là cậu đang đói lắm nên mang ra cho cậu một ly sữa.

Cậu bé vừa chầm chậm nhấp từng ngụm sữa vừa hỏi:

– Thực cháu phải trả cô bao nhiêu ạ? . 

Người phụ nữ trả lời:

– Cháu không nợ gì cô cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả công cho lòng tốt.

Cậu bé cảm kích đáp:

– Thưa cô, cháu xin biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.

Khi chào người phụ nữ tốt bụng ra về, cậu cảm thấy khỏe khoắn hơn và niềm tin vào con người như cũng mãnh liệt hơn. Trước đó, cậu gần như muốn xuôi tay đầu hàng số phận.

Nhiều năm sau, người phụ nữ ấy lâm bệnh ngặt nghèo, các bác sĩ địa phương đều bó tay, phải cho chuyển bà lên thành phố để các chuyên gia nghiên cứu căn bệnh tạ lùng này. Tiến sĩ Howard Kelli được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong ánh mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi đến phòng bệnh. Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa.

Quay về phòng hội chẩn, ông quyết định sẽ dốc hết sức để cứu sống bệnh nhân này. Và cuối cùng, nỗ lực của ông đã cố kết quả.

Tiến sĩ Howard Kelli đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông tờ hóa đơn viện phí của bà để xem lại ông viết vài chữ bên lề tờ biên lai và gửi đến cho người phụ nữ. Bà nhìn tờ hóa đơn; và buồn bã hiểu rằng mình sẽ còn phải làm việc hết hơi mới thanh toán được hết mọi chi phí. Bỗng, bà chú ý đến một hàng chữ ngắn ngủi bên lề tờ biên lai: “Trị Giá hóa đơn=Một ly sữa. Ký tên: Tiến sĩ Howard Kelli”.

Bệnh vô cảm sẽ giết chết lòng biết ơn. hăm hở trả ơn cũng là một thứ bội bạc.