Lữ khách

1514

Có một khách tham quan người Mỹ đi thăm một vị Rabbi tên là Po-lan. Anh nhìn thấy sau nhà vị rabbi, thì rất lấy làm kinh ngạc, bởi vì đó là một căn phòng, bên trong chỉ có sách và một cái bàn, một cái ghế.

-“Rabbi, đây là đồ dùng của gia đình ngài chứ ?” Khách tham quan hỏi.
-“Của anh đấy chứ ?” Rabbi lại hỏi anh ta.
-“Của tôi ? Nhưng tôi chỉ là một khách du lịch ở đây mà, tôi chỉ là khách qua đường ở đây”.
-“Tôi cũng vậy”. Rabbi trả lời. De Mello

Lính tiền đồn khi đi hành quân họ chỉ mang lương thực và quân dụng đủ dùng cho mấy ngày, bởi vì qua một hai ngày, họ lại di chuyển qua địa điểm mới, có khi nguy hiểm hơn.

Mỗi vị truyền giáo là một chiến sĩ tiền đồn, đến nhận một cứ điểm hoạt động nào đó thì luôn tâm niệm rằng: ở đây không phải là chổ vĩnh viễn của tôi, nhưng tôi phải có bổn phận làm cho nơi nầy có hoà bình, yêu thương và làm cho mọi người đều trở nên anh chị em của nhau trong Chúa Kitô. Và thế là các vị đó không tích trữ của cải dư thừa cho mình, không gây bè chia phái trong nơi mình hoạt động, không tìm thỏa mãn danh dự cá nhân, vì họ biết mình là lính “tiền đồn” của Chúa Kitô.