Lắng đọng

810

Một hôm, có một người Mỹ Indian rời bỏ khu bảo lưu nơi anh trú ngụ, đi đến thành phố thăm một người bạn da trắng của anh. Xe to xe nhỏ, người đi bộ tới tới lui lui, tiếng ồn ào tất tất tả tả, làm cho người Indian nầy trong lòng cảm thấy không an tâm.

Lúc hai người đi bộ trên một phố lớn, đột nhiên người Indian dừng bước, nhè nhẹ đập dập trên vai người bạn, nói nho nhỏ: “Khoan bước tới trước, đứng dậy một chút, anh có nghe âm thanh mà tôi đã nghe được không?”. Người da trắng quay người lại, nhìn người bạn Indian của mình, cười nói: “Tôi chỉ nghe tiếng xe hơi, tiếng còi và rất nhiều tiếng bước chân của người đi bộ. Anh nghe được tiếng gì vậy?” -Tôi nghe tiếng gáy của một con dế ở gần đây”. Người da trắng cũng dừng chân nghe ngóng tỉ mỉ, nhưng anh ta lắc lắc cái đầu nói: “Xem ra anh nói đùa tôi đấy, ở đây làm gì có dế mèn chứ? Mà cho có đi nữa, thì anh làm sao có thể nghe được giữa phố xá đông người ồn ào như thế này chứ? Anh lại còn cho rằng anh có thể nghe được tiếng gáy của con dế à ? -“Thật mà, tôi có nghe thật đấy”. Người Indian lại nói, “Chắc chắn ở đây có một con dế, bên cạnh chúng ta đây”.

Người Indian đi về phía trước đến một bậc thềm, sau đó đứng bên cạnh bức tường của một căn nhà, căn nhà nầy có một giàn hoa Thường Xuân bò trên tường. Người Indian vén bỏ cây Thường Xuân ra, bên trong quả nhiên có một con dế mèn, đang cất cao giọng gáy. Bấy giờ người da trắng mới nhìn thấy, anh ta cũng nhận ra sự biến đổi nguồn gốc của âm thanh.

Trên đuờng đi người da trắng nói với bạn của mình: “Đương nhiên anh có thể nghe được tiếng gáy của con dế, bởi vì thính lực của người Indian của các anh hơn hẳn chúng tôi”. Người Indian phá lên cười nói: “Cách nói nầy của anh, tôi không đồng ý. Thính lực của nguời Indian hoàn toàn không hơn người da trắng, bây giờ tôi có thể chứng minh cho anh thấy”. Người Indian lấy trong túi ra 5 hào, sau đó quăng nó xuống đường dành cho người đi bộ, tiếng kim thuộc của đồng tiền cứng rơi trên đường nhựa, khiến cho rất nhiều người quay lại nhìn về hướng đó. Người Indian nhặt đồng tiền lên, và bỏ vào trong túi, hai người tiếp tục đi đường.

-“Anh nên biết”, người Indian nói với người da trắng, “Âm thanh của đồng 5 hào có phải nhỏ hơn tiếng gáy của con dế không? Nhưng có rất nhiều người nghe được, hơn nữa còn quay đầu lại nhìn. Trái lại, người nghe được tiếng con dế gáy, thì chỉ có một mình tôi. Nguyên nhân nầy, không phải thính giác của người Indian tốt hơn của người da trắng. Mà là con người của chúng ta vẫn nghe được sự vật mà mình quan tâm quen biết”. Willi Hoffuemmer

Khi đi săn thì tai người thợ săn rất thính, mắt rất tinh vì họ chỉ chú tâm vào việc theo dõi con mồi, mỗi ngọn lá lung lay, một tiếng động nho nhỏ cũng đủ làm cho họ chú ý nghe ngóng.

Trong cuộc sống đời thường với bao việc phải lo toan, chúng ta không nghe được tiếng nói của Thiên Chúa nói với chúng ta. Có người cho rằng, Chúa chỉ nói với họ trong bài Phúc âm của thánh lễ ban sáng, cho nên lúc nào không đi lễ được thì không nghe tiếng nói của Chúa! Có người nói rằng, Chúa dùng miệng của cha giảng để nói với họ, nhưng hôm nay đi lễ mà cha không giảng cho nên không nghe được tiếng Chúa nói với họ…

Thực ra, nếu chúng ta biết chuyên tâm nghe Lời Chúa thật sự, thì mỗi giây mỗi phút chúng ta đều có thể nghe được Lời của Chúa: khi thấy một tai nạn xảy ra, chúng ta bình tâm suy nghĩ Chúa đang nói với ta qua biến cố nầy; khi bị người ta chỉ trích, chúng ta lắng nghe tiếng Chúa đang dạy chúng ta phải khiêm tốn hơn; khi làm ăn thua lỗ, chúng ta lắng nghe tiếng Chúa đang thì thầm bên tai dạy ta phải trông cậy vào Ngài; khi việc truyền giáo thất bại, ta lắng nghe tiếng Chúa an ủi chúng ta hãy bình an, vì việc chúng ta làm là làm cho Chúa, vì Chúa, cho nên tập giao phó mọi sự cho Ngài lo liệu… Ban ngày hay ban đêm, lúc vui cũng như lúc buồn, trong thất vọng trong lo âu… chúng ta đều có thể nghe được tiếng Chúa thì thầm bên tai chúng ta, nếu chúng ta biết lắng nghe.