Hình phạt

652

Một binh nhì đi ngang qua một trung úy trẻ mà không đưa tay chào. Viên trung úy gọi anh ta lại và nghiêm giọng bảo:
– Anh không chào tôi, vì thế ngay bây giờ anh phải chào liền hai trăm cái.
Ngay lúc đó thì một vị tướng xuất hiện.
– Chuyện gì thế này?
– Vị tướng kêu lên khi trông thấy anh binh nhì tội nghiệp bắt đầu thực hiện mệnh lệnh kia.
Viên trung úy giải thích:
– Tên ngu xuẩn này không chào tôi nên tôi bắt hắn chào hai trăm cái coi như hình phạt.
– Rất thích đáng- Vị tướng vừa đáp vừa cười – Nhưng trung úy đừng quên là mỗi lần như vậy anh phải đưa tay chào đáp lễ.

Khi nhận ra mình có tội, chúng ta thường rơi vào những thái độ: Sợ hãi, hối hận, tìm cách giải quyết… Thái độ mà chúng ta có sẽ quyết định hành động của chúng ta và quyết định cả đời sống của chúng ta nữa! Phạm tội thì rất dễ, nhưng quyết định và hành động đúng sau đó thì rất khó! Nhìn lại hình ảnh của Giakêu, người thu thuế; khi được đối diện với Đức Giêsu, tình thương của Ngài đã chạm đến cái sâu thẳm của tâm hồn ông, khiến ông nhận ra mình là một kẻ tội lỗi và đã quyết định đền bù tội lỗi ấy. Có thể nói Giakêu đã quyết định thật thua thiệt! Xét theo lẽ người đời thì không cần phải chịu thiệt đến như vậy! Nhưng một khi khám phá ra sự thâm sâu của lòng thương xót mà Đức Giêsu đã dành cho ông, ông đã sẵn sàng giũ bỏ con người cũ của mình, để bắt đầu một cuộc sống mới. Cái thua thiệt đó chẳng còn giá trị gì đối với điều mà ông đón nhận được, đó là được chính Thiên Chúa đến thăm nhà ông. Cuộc sống của chúng ta đôi lúc cũng phải trả giá bằng chính những thua thiệt khi chúng ta chân chính hơn trong công việc, khi chúng ta công bằng hơn trong hành xử và khi chúng ta không tham lam những của công. Sự trả giá đó là điều phải làm để chúng ta đón nhận điều cao quý hơn là chính Thiên Chúa!

Cũng vậy, người cha nói với đứa con cả: ‘Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy’ Lc 15, 32