Dua nịnh

1051

Philoxène, nhà văn hy lạp có tiếng, sống trong triều vua Denys l’ancien, bạo chúa ở Syracuse. Bạo chúa quen làm thơ mà thơ dở quá nên ông Philoxène không ca tụng vì ông không có tính bợ. Vì vậy Philoxène bị giam vào ngục đá. Ít ngày sau, nhà vua làm một bài thơ khác, cho đòi Philoxène ra và đọc cho nghe, bảo nói hay dở. Lần này ông không nói hay dở, ông quay lại bên các quan và nói: xin dẫn tôi lại hầm đá! Bạo chúa cười rồi tha cho ông khỏi bị giam nữa. Sau ông trốn đi Tarente. Bạo chúa mời ông trở về, ông chỉ nói một tiếng không.

Đáng để đời lòng can đảm kiên quyết của các quân tử ngày xưa.

Xưa nay nịnh  bợ, xu nịnh là hành vi a dua theo đuổi kẻ quyền thế, phủ nhận và xuyên tạc sự  thât, bất  chấp lẽ phải để trục lợi. Ninh là phép xử thế của những kẻ bất tài, kém sức  nhưng lại muốn vươn lên bằng thủ thuật nịnh bợ với cấp trên, người có quyền, có tiền hơn mình.
Nịnh  bợ chỉ có một chiều, dưới nịnh bợ trên, không có chuyện người trên nịnh bợ kẻ dưới, ngoại trừ trường hợp dỗ dành trẻ con và trường hợp này thì Nịnh đã biến  thành Nựng.

Trên thế giới từ xưa tới nay có khá nhiều mẩu chuyện điển hình về nịnh bợ như:

Theo sử sách Đông – Tây kim cổ, kẻ thành đạt, giàu có có quyền thế bậc nhất nhờ nịnh bợ thì chưa ai vượt qua được Hoà Thân thời vua Càn Long  nhà Thanh (TQ).

Ví dụ: khi Càn Long hứng chí làm thơ, Hoà Thân hết lời ca ngợi “thơ Hoàng Thượng tuyệt đỉnh, chữ viết như rồng bay phượng múa. Triều đình ta nghìn năm chưa có ai làm thơ hay và viết chữ đẹp như thế !” Hoà Thân thích ca tụng “ Công ơn của Hoàng Thượng như trời bể, tài đức sánh ngang với Vua Nghiêu, vua Thuấn” nhờ thế mà Hoà Thân từ một tên quan lại thấp hèn đã leo lên đến Tể Tướng và giàu có tột đỉnh.

Lời của Chúa là lời hằng sống: Nhưng kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa.” (Ga. 3,21).

Là kẻ sống vẹn toàn, luôn làm điều ngay thẳng, bụng nghĩ sao nói vậy, miệng lưỡi chẳng vu oan, không làm hại người nào, chẳng làm ai nhục nhã (Tv. 15,2-3)