Dám làm

1021

Démocrite, nhà triết học hy lạp rất thời danh sống năm 460 av j.c. ông có lòng can đảm phi thường: tự đâm cho đui 2 con mắt mình để dồn hết tinh thần vào tư tưởng. Tự giam mình trong tăm tối thể xác để được sáng suốt trong tinh thần.

Thật đáng khen!

Về  đạo có bà thánh Lucie la chaste, người nước tây ban nha cũng can đảm lắm, tự móc hai mắt mình để khỏi làm dịp tội cho mình mà cũng khỏi làm dịp tội cho kẻ khác.

Lời Chúa nói tưởng chừng như không thể, nhưng cũng có người làm được: “Nếu mắt con nên dịp tội cho con, hãy móc đi. Thà đui mà vào nước trời”.

Dĩ nhiên đây là kiểu nói cường điệu theo thói quen của người Á Ðông. Không ai hiểu những câu đó sát nghĩa đến cả. Ta chưa thấy ai tự chặt tay chặt chân móc mắt để khỏi phạm tội cả. Ngay cả các thánh cũng vậy, các Ngài đã chống trả các cơn cám dỗ rất là quyết liệt, nhưng không bằng cách chặt tay chặt chân móc mắt mình. Có một trường hợp đặc biệt sau đây: Ông Origène, một Linh mục rất thánh thiện và cũng rất thông thái, uyên bác. Các tác phẩm của ông được xếp ngang hàng với tác phẩm của các thánh giáo phụ và tiến sĩ của Giáo Hội. Ông thường bị cám dỗ mạnh về xác thịt, cho nên một hôm ông quyết định tự thiến mình đi để khỏi bị cám dỗ nữa. Hành động này của ông chẳng những không được Giáo Hội khen mà còn bị chê trách nữa, do hành động ấy mặc dù ông rất thánh thiện và thông thái nhưng ông đã không được phong thánh và cũng không được coi là giáo phụ, hay tiến sĩ Giáo Hội, vì ông bị coi là một người bất bình thường.

Vậy, chúng ta không nên hiểu những lời Tin Mừng trên theo sát nghĩa đen. Mà phải hiểu theo tinh thần. Chúa Giêsu muốn căn dặn chúng ta phải hết sức triệt để xa lánh các dịp tội.