Con cọp và bầy dê

1037

Một con cọp con mẹ vừa đẻ ít ngày mẹ chết. Gần đó có bầy dê, cọp con mồ côi chạy theo nhập bầy rồi ngày ngày cũng đi ăn như các dê con.

Ngày nọ, có một con cọp to chạy tới, bầy dê hoảng sợ chạy hết vừa chạy, vừa la. Cọp con cũng vừa la vừa chạy. Cọp to nghe biết tiếng cọp con giữa bầy dê thì cố bắt cho được cọp. Cọp con phản đối không chịu về rừng, muốn ở với dê và cho dê là bà con. Con cọp to giận mới đem cọp con lại bờ suối, bảo ngó mặt xuống mặt nước mà coi xem mình là cọp hay dê.

Tội nghiệp cho kẻ mồ côi phải tạm bợ nhìn kẻ xa lạ là cha mẹ, nương náu qua ngày… Nhiều khi quên cả tông chi họ hàng, có khi cũng là con dòng cháu giống, có phẩm giá…

Con cọp nhờ soi mặt nước mới biết mình, nhiều người không chịu biết mình, không chịu lấy gương mà soi. Nhớ lại mình là người, là người có đạo mà ăn ở…

Vậy Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Mt 5,17-37

Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, chúng con xin tạ ơn Chúa vì Chúa đã ban cho chúng con có trí tuệ để suy xét, phân định, lựa chọn và làm chủ chính mình. Xin thương giúp mỗi người chúng con luôn  có ý thức  trách nhiệm trước mỗi hành động, biết chọn làm điều tốt và loại trừ điều xấu để chúng con mỗi ngày trở nên xứng đáng là con cái Chúa hơn. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.