Chuyện người xưa kể -2-

833

Trong một họ đạo kia có thằng nhỏ lối mười mấy tuổi Chúa nhật không đi lễ mà đi chơi.

Nó ngồi dưới gốc cây. Có người cắt nhánh cây rơi xuống xắn ngang ống chân gãy lọi xương bất tỉnh phải đem vào nhà thương sau mang tật. Nó nói: Chúa còn thương nếu trúng đầu chắc chết luôn.

Một họ đạo miền lục tỉnh có người cứ Chúa nhật đi săn bắn, mấy lần đầu đi săn được nhiều. Phấn khởi vui mừng ví tài săn bắn của mình, hôm đó lễ Đức Mẹ lên trời ông đi Phan Thiết săn voi. Chẳng rõ bắn cách nào mà bị voi chà đạp chết tươi. Khi chở về thì là một cái xác cứng đơ. Người khác nói: thảm thương vì ham vui mà bỏ lễ.

Thời nay đi lễ rất dễ dàng, nhiều nhà thờ, nhiều phương tiện… mà nhiều người coi thường luật Chúa.

Có nơi bổn đạo phải đi nhiều ngày, đem cơm gạo theo mới tới nơi có linh mục để dự lễ. Có khi phải đi bộ  hai ba chục cây số.

Nếu hỏa-ngục không phải đời đời thì hỏa-ngục chưa phải là hỏa-ngục, vì hình khổ có thời hạn, thì chưa phải là hình khổ nặng nề nhất. Trái lại, càng lâu thì hình phạt càng nặng nề. Hỏa-ngục kéo dài bao lâu? Đời đời, vô cùng tận: “Chúng bị dày vò ngày đêm không bao giờ cùng.” (Apoc. 20:10)

Đức tin cho chúng ta biết hỏa-ngục tồn tại đời đời. Đó là một sự thật Chúa đã mạc-khải rất nhiều lần trong Thánh-Kinh: “Hỡi bọn bị chúc dữ, hãy xéo ra khỏi mặt Ta mà vào biển lửa đời đời.” (Mat-thêu 25 : 41)

“Chúng vào chốn cực hình muôn kiếp.” (2/ Thê-xa-lô-ni 1 : 9)

“Mọi người phải muối bằng lửa.” (Ma-cô 9 : 48)

Như muối ướp giữ các vật khỏi hư, lửa hỏa-ngục dày xéo kẻ dữ, như muối giữ sự sống. Thánh Bê-na-đô nói: “Lửa đốt cháy, nhưng lại luôn luôn bảo-vệ.”

Thật dại dột cho những ai vui chơi thoả thích được một ngày, để phải khoá chặt trong chốn tù đày những 20 hay 30 năm? Nếu hỏa-ngục chỉ tồn tại nhiều nhất là một năm, hay chỉ hai hay ba năm, thì cũng dại dột cho những ai hưởng vui thú đê hèn trong chốc lát để chịu thiêu đốt đến hai hay ba năm. Nhưng Thánh-Kinh cho chúng ta biết kẻ dữ phải phạt không phải một trăm năm hay trăm ngàn năm, mà là đời đời chịu khổ cực trăm bề không bao giờ cùng.

Các Thánh xưa có lý để sợ hãi, run-rẩy mỗi khi sống nguy-hiểm đến phần rỗi. Dù sống cuộc đời nhiệm-nhặt, ăn chay, đánh tội, Tiên-tri I-sai-a cũng đã kêu lên: “Bất hạnh cho tôi, vì tôi chưa được hoàn toàn tự-do để tránh khỏi cái nguy-hiểm đáng kinh-hãi nhất là bị sa hỏa-ngục.”