Chuyện người xưa kể -1-

928

Xưa kia Giuse con Jacob nào có sợ bỏ cái áo choàng nơi tay người đàn bà xấu nết, là vợ quan Phutipha mà nói rằng: “thà chết”.

Bà Suzanna, trước lời hăm dọa của ba lão mê dâm, thì không sợ mà nói rằng: thà chết mà chẳng thà phạm luật Chúa cấm.

Ông lão Aliazarô nào có sợ lệnh hoàng đế Antipcho dạy lão phải ăn thịt trái luật Chúa và thà bỏ mạng sống.

Ba thánh trẻ kia, sẵn sàng chịu thiêu trong đống củi chứ không chịu sấp mình trước tượng Nabucodonosor.

Đaniel cũng vì chữ thà chết mà phải bỏ vào hang sư tử.

Bảy anh em tử vì đạo đòi Antiocho cũng vì sợ mất lòng Chúa nên thà chết chẳng thà bỏ đạo.

Xưa kia bổn đạo ta bị nhốt vào tù, và quan dạy đi ra hai cửa: sanh môn và tử môn. Ai qua “sanh môn” thì phải đạp ảnh. Những người bị giam đều qua “tử môn” có quân lính trực sẵn, hễ ai bước qua thì chém đầu.

Trên đồi Dã Viên, thời cấm đạo, giáo hữu phải giam trong cũi, nhịn khát mấy ngày bên bờ sông Hương. Ai đạp ảnh mới được uống nước. Các đấng thà chết khát…

Người công giáo thà chết chẳng thà phạm tội mất lòng Chúa, bỏ nghĩa vụ của người Công giáo, mến Chúa yêu tha nhân.

Thánh Đaminh Saviô là mẫu gương sáng cho thiếu nhi về quyết tâm sống đẹp lòng Chúa. Thánh nhân rất gần gũi với thiếu nhi, Ngài được nên thánh lúc chỉ 14 tuổi mà thôi.

Saviô sinh ra trong một gia đình Công giáo, cha mẹ sống rất đạo đức, đặc biệt là người mẹ. Bà chu đáo trong giáo dục con cái, dạy cho con biết phân biệt điều lành điều dữ và nhất là biết tránh xa các dịp tội. Đaminh ghi nhớ rõ từng lời mẹ dạy.

Lên năm tuổi, ngài trở thành một cậu giúp lễ. Khi lên bảy tuổi, ngài được rước lễ lần đầu. Trong ngày đó, Đaminh đã chọn cho mình một quyết tâm để sống. Ngài hứa với Chúa Giêsu: “Thà chết chẳng thà phạm tội!”. Hằng ngày, Đaminh đã cầu nguyện để luôn trung thành với lời hứa ấy.

Đaminh luôn gìn giữ tâm hồn trong trắng, không dính vết tội nhơ. Cậu bé rất gớm ghét tội lỗi làm mất lòng Chúa, đến nỗi có lần cậu nói:

– Mẹ ơi, mẹ thử nghĩ coi, nếu đến năm 18 hay 20 tuổi, mà con lại phạm một tội trọng! Thì có phải rằng, đối với Mẹ, thà con nên chết trước đi còn hơn không?!

Cho đến một ngày, vào năm 14 tuổi, Đaminh bỗng bị cơn bệnh hiểm nghèo, tàn phá thân xác thiếu niên mơn mởn và trong trắng. Trong vòng 8 tháng trời, bị cơn bệnh hành hạ thân xác, đau đớn ngày đêm, không phút giây ngơi nghỉ! Có lúc quá đau đớn, cậu bé kinh hoàng với ý nghĩ:

– Liệu mình có bị mất kiên nhẫn hay là không đủ sức chịu đựng cho đến cùng chăng?

Các bác sĩ, y tá vô cùng kinh ngạc và khâm phục trước sức chịu bệnh anh hùng của cậu thiếu niên. Nhưng rồi mọi người trong nhà thương khám phá ra bí quyết chịu bệnh của Đaminh:

– Thánh Tâm Chúa Giêsu và Trái tim Đức Mẹ đã ban sức mạnh và can đảm cho cậu! Không những Đaminh chấp nhận bệnh tật mà còn chấp nhận cái chết nữa.

Đaminh chỉ sợ phạm tội mất lòng Chúa chứ không sợ chết. Hơn thế nữa, cậu còn can đảm dốc lòng:

– Thà chết chứ không thà phạm bất cứ một tội lỗi nào, dù nhỏ mọn hết sức!

Ngày 18 tháng 5 năm 1950, thánh nhân qua đời lúc tuổi đời vừa tròn 14.