Chuyện cái quần lót, hiii

939

Cha xứ ở một thành nhỏ miền Picardie một hôm đi về nhà, vừa đi vừa đọc kinh. Hai sĩ quan trẻ cùng đi một đường với Ngài, đến gần họ buông những lời xỏ xiên, cha cứ bình thản đọc kinh. Họ đi nhanh chẳng mấy chốc đã bỏ xa Ngài…

Có tiếng người ăn xin ngồi bên vệ đường

Hai sĩ quan đứng lại móc cho y mấy đồng. Kẻ khốn khổ ấy trần truồng, mặt mũi bủng beo đang co ro vì trời lạnh. Một sĩ quan nói:

– Tôi cá với anh, ông cha xứ kia sẽ chắng cho y cái gì hết.

– Có thể lắm, nhưng mình phải nấp chỗ kín xem coi thế nào.

Mấy phút sau, cha xứ tới nơi, vẫn vừa đi vừa đọc kinh. Nghe tiếng kẻ khó xin, Ngài đến gần người ăn xin: tội nghiệp anh quá nhỉ, vừa nói Ngài vừa móc túi. Thôi! có lẽ chẳng còn đồng nào trong túi

Nghe vậy, hai người kia thúc cánh tay nhau và cười thầm, im lặng chờ đợi cho lời tiên đoán của mình trở nên sự thật. Lục lọi trong túi, cha xứ nói: bực mình quá chẳng còn đồng nào. Rồi Ngài hỏi người ăn xin:

– Anh không có quần áo à

– Thưa không.

–  Vậy anh đợi tôi một lát nhé.

Nói đoạn, Ngài nhìn hai bên đường xem có ai chăng, đoạn Ngài lẩn đi một chốc rồi trở lại, tay cầm cái quần đùi- cái quần Ngài mới cởi ra.

– Này anh, vui lòng nhận lấy một chút nhỏ này nhé. Đừng nói ra với ai ..

Người nghèo ăn xin cầm lấy cái quần đùi, mừng rỡ và cám ơn, còn vị Linh mục với chiếc áo thâm dài cứ tiếp tục vừa đi vừa đọc Kinh.

Không ai bảo ai, hai sĩ quan xấu hổ và phàn nàn. Hôm sau đến xin lỗi cha xứ và kể lại cho cha tất cả.

Đức Phật dạy: “Một người cho dù hoàn toàn không có tiền, vẫn có thể cho người khác nhiều thứ”. Đừng tưởng rằng đến đền chùa bỏ một chút tiền vào đó mới là bố thí, bởi vì trong vô lượng phương diện bố thí thì bạn mới chỉ hiểu được có một mặt. Bạn có biết rằng, trong cuộc sống thường nhật hàng ngày, hết thảy các hành động và việc làm của chúng ta đều là bố thí, là cung phụng, phụng dưỡng. Thí dụ như bạn sắp xếp thu dọn nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ giúp cho cuộc sống những người trong cả nhà được thoái mái, dễ chịu, thì chính là bạn đang tu dưỡng bố thí trong gia đình. Bạn là đang thực hành hạnh Bồ Tát Đạo! Tại công ty bạn tận lực tận tâm làm việc đó là hạnh bố thí trong công việc, và là cung phụng, cung dưỡng đối với xã hội.

“Việc bố thí cho người nghèo là một chứng từ của đức mến Kitô Giáo; đó cũng là việc thực thi đức công bằng làm đẹp lòng Thiên Chúa” (GLHTCG 2462).

Theo Thánh Kinh Cựu Ước, bố thí – giúp đỡ tha nhân – là bắt chước Thiên Chúa thực hiện những việc tốt lành cho con người (x. Lv 19,9; 23,22; Đnl 24,20tt). Bố thí diễn tả lòng thương người, và còn đưa con người đến gần Thiên Chúa. Nhờ việc làm này mà con người được Thiên Chúa thưởng công và tha thứ tội lỗi (x. Ed 18,7; Đn 4,24; Tb 4,7). Vì vậy, bố thí được coi như của lễ dâng lên Thiên Chúa (x.Hc 35,2).

Chúa Giêsu coi bố thí không những là một trong ba thực hành chính của đời sống đạo đức (x. Mt 6,1-18), mà còn mang ý nghĩa mới: là phương thế để theo Chúa (x. Mt 19,21), yêu mến chính Người (x. Mt 25,31-46), và trở nên giống như Người (x. 2 Cr 8,9). Bố thí có ý nghĩa đích thực khi được làm trong sự hiệp thông với Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu (x. Mt 26,11).

Trong đời sống của Giáo Hội, việc bố thí luôn diễn tả căn tính Kitô hữu trong tình yêu với Thiên Chúa và tha nhân (x, 1 Ga 3,17), sự chia sẻ huynh đệ (x. 2 Cr 8,14-15), xây dựng công bằng xã hội (x. GLHTCG 2462), và thể hiện lòng thống hối (x. GLHTCG 1434).